Mổ xẻ văn Hóa Việt

       .

   Mổ Xẻ Văn Hóa Việt

                        GS Phạm xuân Khuyến

Nếu muốn có  nhận định  rõ ràng về văn hóa Việt, thiết tưởng  nên mổ xẻ văn hoá Việt . Mổ xẻ từ bên ngoài, để xem văn hóa Việt có gì  chung chung  với văn hóa nước ngoài không, sau  đó mổ xẻ ở bên trong, để xem văn hóa Việt có gì  đặc biệt không..  Đó là điều tôi  muốn làm. Xin độc giả theo rõi xem tôi mổ xẻ văn hóa Việt như thế nào
Continue reading Mổ xẻ văn Hóa Việt

con ngựa thành Troy

Tản Mạn:                          

CON NGỰA THÀNH TROY              

Phạm Văn Song

Cao Học Sử Học

Con ngựa thành Troy” không phải là con ngựa bằng xương bằng thịt, cao lớn, “lông đỏ rực như lửa, ngày đi ngàn dặm, trèo non vượt suối dễ dàng như ngựa Xích Thố của Quan Công đời Tam Quốc”. Nó cũng không phải là con ngựa “sắc trắng như là tuyết in” phất phơ chiếc áo “đỏ tựa ráng pha” của người chinh phu trong “Chinh Phụ Ngâm” của Đặng Trần Côn.

Và, nó cũng chẳng phải con “ngựa hồng tuôn bụi buổi xa mơ.” đang “muôn dặm ruổi”, với bóng tình quân của người chinh phụ trong bài “Mòn mõi” của nhà thơ Thanh Tịnh.

Continue reading con ngựa thành Troy

Thiệp Tết!

Mấy ngày chưa tới Tết, người nhận tấm thiếp này, lòng tôi đó, cho ai, màu thời gian thắm thiết!
Mấy ngày sau ngày Tết, người ngó lại một lần, những tấm thiếp mừng Xuân, nhạt nhòa, rồi xé bỏ…
Thời gian bay theo gió. Có gì gió không bay? Những bức tường thành dày…rong rêu kìa, cát bụi!
Thời gian không tiếng nói, để cho chim hót thôi. Nhưng thời gian sẽ trôi, trôi, trôi vào quên lãng…
Tôi gửi người buổi sáng, tôi gửi người buổi chiều, tấm thiếp như vải điều / vắt vai đời viễn xứ…
Đôi mắt người khép mở, mừng ơi ta-còn-đây! Mừng ơi những mầm cây / bắt đầu mùa lá mới…
Những gì tôi muốn nói / vắn tắt một đôi dòng / thấy như phương như rồng / tung tăng đi người nhé…
Tình không ai ngồi kể, chợt nhớ lại cũng vui. Tôi gửi người nụ cười / là đóa hoa hồng nở…
Tôi gửi người muôn thuở / lòng tôi thương mến người. Tôi muốn người thật vui. Tôi muốn người thật vui!
Người ta tiết kiệm lời / tôi thì tiết kiệm chữ. Một chữ, người thấy chớ – một trái tim mỗi người…

Trần Vấn Lệ