Thơ Cung Trầm!

Tác Giả: Cung Trầm

KHÓC BIỂN

Biển nhớ người đi nổi sóng lòng.
Người đi nhớ biển nhớ mênh mông.
Trăng treo đầu núi trăng soi biển.
Soi được tình ta yêu Biển Đông?

Ra đi con Quốc đâu quên nước.
Chim Việt luôn tìm đậu cành Nam.
Người đi khóc biển còn trinh nữ,
Chết thảm vào tay lũ bạo tàn!

Cung Trầm
01-5-2015

 

BA MƯƠI THÁNG TƯ

30 tháng 4 gục đầu lên nỗi nhớ,
Lên niềm đau, tủi nhục tháng năm qua.
Thuở thanh niên xanh mộng phải nhạt nhoà,
Khóc cho mẹ Việt Nam buồn tủi hổ.

Ta tin rằng, nước như người, có số.
Lúc hanh thông rạng rỡ, lúc bi ai.
Nhưng vẫn khóc cho miền Nam sụp đổ,
Vì Việt Nam sẽ đen tối kéo dài!

Tại vì xưa ông bà ta lấn đất,
Xoá bản đồ của nước bạn Chăm-pa,
Nên bây giờ con cháu mới nồi da?
Phải chia cắt sơn hà vì nước lớn?

Bà con ta đâu muốn sống căm hờn?
Đâu muốn hận anh em mình truyền kiếp?
Sao Việt cộng đẩy đưa vào hủy diệt?
Lũ tham quan bán nước, nhục nào hơn?

Nay tuổi già ta phải sống cô đơn,
Nơi hải ngoại nhớ thương về Đất Tổ!
Ta đấm ngực, ta gục đầu tủi hổ,
Đau suốt đời nỗi nhục tháng tư đen!

Cung Trầm

CHUYỆN TÌNH LẠI GIANG

Lại Giang nước chảy qua cầu.
Có người đếm tóc bạc sầu ly tan.
Bồng Sơn thuở ấy có chàng
Học Tăng Bạt Hổ yêu nàng Bán Công.
Tam Quan, Cửu Lợi, Đại Đồng,
Gom hết dừa lại vạn lần còn thua.
Tình chàng cả đến gió, mưa,
Bão, lụt cộng lại cũng chưa sánh bằng.
Bỗng dưng nàng đi lầy chồng,
Bỏ chàng thờ thẫn cho sông Lại buồn.
Bồng Sơn có kẻ thầm thương,
Học Bồ Đề, vẫn chung đường sáng trưa,
Ngày nắng cũng như ngày mưa,
Đi sau chàng để cho vừa nhớ thương.
Nhưng chàng nào có tỏ tường!
Vẫn nhìn phía trước, vẫn thương Đại Đồng.
Dẫu biết nàng đã có chồng,
Vẫn chờ vẫn đợi, âm thầm yêu “Em”.
Tháng Tư bão tố nổi lên.
Chồng chết; di tản lênh đênh phận bèo.
Qua Mỹ nàng lấy chồng giàu,
Về quê mở hãng đấu thầu gia công.
Chàng như lục bình trôi sông,
Nhân đọc trên báo có công việc làm.
Chuẩn bị mọi sự sẵn sàng,
Đến xin tìm việc. Bỗng “nàng” hiện ra.
-“Thưa bà, có phải bà là…?”
Chàng như gỗ mục trên đà triền lăn.
Nàng hơi ngờ ngợ, băn khoăn,
-“Thưa ông, có phải…? –“Mời ông! Xin ngồi!”
Một bà đốc công bước vào,
-“Dạ, thưa bà chủ, ông nầy?. Dạ, vâng!”
-“Mời ông! Dạ, xin mời ông
Theo “em” xuống xưởng nhận công việc làm.
Đốc công, xưa kẻ yêu chàng.
Bà chủ nay, chính người chàng yêu xưa.
Lòng chàng giông tố gió mưa.
Năm mươi năm tưởng mới vừa hôm qua!

30-4-2015
Cung Trầm

Chú thích:
1-Lại Giang: tên con sông chảy qua thị trấn Bồng Sơn.
2-Tam Quan, Cửu Lợi, Đại Đồng: các địa danh thuộc huyện Hoài Nhơn, Bình Định.
3-Các trường Tăng Bạt Hổ, Bồ Đề Bồng Sơn và Bán Công Tam Quan được xem là Gia đình Lại Giang.

Nhớ Bồng Sơn

Em gái Bồng Sơn khi xa sẽ nhớ,
Ta khó thể quên như kẻ vô tình.
Vóc dáng thon gầy, mái tóc xinh xinh,
Cùng đôi mắt mà mình không thể tả!

Gái Bồng Sơn không lạnh lùng xa lạ,
Nếu đến gần chuyện vãn hỏi đôi câu.
Nên khi xa lòng ta nhớ rất lâu
Tình cảm mến, mùi hương đồng nhẹ tỏa.

Thêm vào đó dòng Lại giang êm ả,
Với cây cầu kỷ niệm vắt ngang qua.
Mái trường xưa, bạn cũ quá hiền hòa,
Thầy cô nữa; nên lòng thương nhớ lắm!

Tăng Bạt Hổ cuối năm nầy họp bạn,
Xin làm ơn cho tôi nhắn đôi lời:
Bạn bè xưa, thầy cô cũ tôi ơi!
Tôi nhớ cảnh, nhớ người như nắng hạn…

Dù cố viết, bao nhiêu trang chưa đủ
Nói lên tình lưu luyến của tôi đâu.
Đất Bồng Sơn, Tăng Bạt Hổ nhiệm mầu!
Mặt xa cách, lòng vẫn còn chốn cũ.

Cung Trầm

VIẾT THƠ TÌNH LÊN SAO

Anh viết thơ tình lên ngàn sao,
Để em dù sống ở nơi nào,
Đọc thơ sẽ hiểu lòng anh đã
Thương nhớ em nhiều hơn cả sao.

Anh viết thơ tình lên ngàn sao,
Những đêm trời tối ngước lên cao,
Em không se thắt vì trống vắng.
Anh vẫn bên em, mãi ngọt ngào.

Anh viết thơ tình lên ngàn sao,
Để em hiểu được chẳng khi nào
Chúng ta xa cách lòng, em nhé!
Đọc kỹ thơ anh để hiểu nhau.

Anh viết thơ tình lên ngàn sao,
Nhớ em. Tình nhớ mãi lên cao.
Tình mênh mông lắm, như em thấy:
Tỉ tỉ vì sao thương nhớ nhau.

Cung Trầm

Leave a Reply