Tản mạn: GS Phạm Văn Song

Tác giả: GS Phạm Văn Song – Cao Học Sử Học

Tản mạn vui: Máu dê !

Dê là một động vật nhai lại như bò, ngựa, trâu… Đặc biệt, cả chàng lẫn nàng đều có râu. Râu dê rậm, dài và hơi cong. Độc đáo thế, nhưng chẳng ai có một lời khen tặng; trái lại, còn tỏ vẻ chê đè !

Giống nai sao lại tiếng bê hê
Đứng lại mà coi vốn thiệt dê
Đực cái cũng râu không hổ thẹn
Vợ chồng một mặt hết khen chê …
(Con dê)

Thức ăn của dê chỉ là cỏ xanh và lá non. Nhưng, dê – đúng hơn là dê đực, lại lừng danh là một cao thủ nặng ký hữu hạng, công lực thượng thừa, trong làng tính dục, do có được “khả năng giao phối nhiều lần trong ngày” cả một đàn dê cái, không chút mệt mỏi, mà chẳng cần sự trợ giúp nào cùa sâm ngàn năm, đông trùng hạ thảo, viagra hay bất cứ một thứ thần dược khác!
Chính vì khả năng “dương sự” mạnh mẽ đó mà dê đã trở thành “vật tế thần”, cho phép người đời mệnh danh những gã “đàn ông hiếu dục, dâm đãng, thô tục”, những người có “ham muốn không kiểm soát và muốn thể hiện  khả năng sinh dục mạnh mẽ” của mình là người máu dê

Máu dê chỉ xuất hiện, tồn tại và phát triển ở cánh đàn ông, vắng bóng ở đàn bà (?). Người càng cao danh vọng, càng nhiều quyền lực, càng giàu càng có, thì biểu hiện máu dê của họ lại càng đa dạng, phong phú, và khủng khiếp.
Tần Thủy Hoàng (259 TCN – 210 TCN), vị Hoàng đế sáng lập nhà Tần, nước Tàu, nổi tiếng như cồn với cung A Phòng ở Hàm Dương, gồm tam cung lục viện và trên 10,000 gái đẹp. Để làm gì? Chẳng lẽ chỉ để làm cảnh cho vui?
Tấn Võ đế (236 –290) nhà Tây Tấn, nước Tàu “trót” có quá nhiều người đẹp ở hậu cung, chẳng biết chọn ai để hú hí mỗi đêm. Vì vậy, ông đã sử dụng tuyệt chiêu dùng xe dê dẫn lối để tìm vui với các nàng. Chầm chày may rủi. Hễ dê dừng trước cửa phòng của người nào, thì đêm ấy nhà vua sẽ vui vầy với người đó. Thế là chẳng có ai phiền lòng! Điều này đã khiến, hàng trăm cô nàng phải một phen tất tả ngược xuôi tìm lá dâu non (loại dê háu ăn) đặt trước cửa phòng mình mỗi đêm để hòng chiêu dụ xe dê. Thế nhưng, trong hoàn cảnh “nhất kiếm lạc nẻo rừng hoa” như thế này, làm sao mà không xảy ra những buồn bã oán than!
Thâm khuê vắng ngắt như tờ
Cửa châu gió lọt rèm ngà sương gieo.
Ngấn phượng liễn chòm rêu lỗ chỗ
Dấu dương xa đám cỏ quanh co.
(Cung Oán Ngâm Khúc)

Minh Mạng (1791 –1841), vị vua nổi danh có nhiều vợ nhất, với khoảng ít nhất từ 5-600 cung tần mỹ nữ; và nhiều con nhất với 78 hoàng tử và 64 công chúa, trong số các hoàng đế của vương triều nhà Nguyễn, với bài thuốc “nhất dạ lục giao sinh ngũ tử”, thì thế nào?
Xin thưa: hàng ngày, khi nghỉ ngơi, vua có 5 bà vợ hầu hạ: một bà vấn thuốc têm trầu, một bà quạt, một bà đấm bóp, một bà hát ru và một bà để sai vặt. Đêm về, nhà vua lại truyền cho thái giám gọi 5 bà vào hầu ngủ, mỗi bà một canh. Hết 5 canh thì danh sách các bà được chuyển giao cho Tôn Nhân Phủ giữ để tiện theo dõi việc khai hoa nở nhụy của các bà sau này. Ai nói là nhà vua không biết hưởng thú dê?

Thế nhưng, phải nói làm sao, đối với những hoạt động tình dục dữ dội khác thường của các vị đệ nhất phu nhân nước Tàu như Triệu Cơ, Triệu Phi Yến, Giả Nam Phong, … dưới đây? Liệu quý bà này cũng có máu dê như các ông? Xin mời suy gẫm.

Triệu Cơ, mẹ của Tần Thủy Hoàng (259 TCN – 210 TCN) – hoàng thái hậu đầu tiên của lịch sử Tàu, xuất thân là thị nữ chuyên múa hát cho đại thương nhân Lã Bất Vi. Khi Triệu Cơ mang thai, Lã Bất Vi đem tặng nàng cho Tần Trữ Quân Tử Sở, sinh ra Tần Thủy Hoàng. Tần Thuỷ Hoàng lên ngôi hoàng đế, Triệu Cơ trở thành thái hậu, Lã Bất Vi được tôn là Trọng phụ.Triệu Cơ và Lã Bất Vi vẫn bí mật thường xuyên qua lại tư thông. Lã Bất Vi sợ rằng nếu tiếp tục như vậy sẽ không bảo toàn được tính mệnh.
Nhưng vì Triệu Cơ có nhu cầu tình dục quá cao, làm thế nào để thỏa mãn đây? Lã Bất Vi bèn đưa Lao Ái thay mình để “hầu hạ” thái hậu. Quả nhiên thái hậu đại hỉ, quên mất Lã Bất Vi, suốt ngày dâm lạc với Lao Ái, sinh được hai người con trai.
Nhưng rồi, cây kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra. Mối gian tình đó bị Tần Thủy Hoàng phát hiện. Lao Ái và 2 con của y bị giết. Tần Thủy Hoàng vì tình mẫu tử đã tha chết cho Triệu Cơ. Còn Lã Bất Vi thì uống thuốc độc tự tử.

Hoàng hậu Triệu Phi Yến của Hán Thành Đế (51 TCN – 7 TCN), vị Hoàng đế thứ 12 của nhà Tây Hán, là người đàn bà eo như liễu rủ, tài sắc tuyệt đỉnh. Không thỏa mãn hoan lạc với Hán Thành Đế, Triệu Phi Yến mạo hiểm dan díu thông dâm với thiếu nam Khánh An Thế chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng rồi vẫn không được thỏa mãn.
Về sau, với lý do cần một nơi yên tĩnh để cầu nguyện, bà cho xây dựng ngôi nhà đặc biệt, quy định ngoài những cung nữ hầu hạ, bất kỳ ai cũng không được ra vào, kể cả Thành Đế. Triệu Phi Yến bí mật cho tâm phúc đi khắp nơi tìm kiếm những thiếu niên xinh đẹp, dùng xe chuyển vào hậu cung. Mỗi ngày có tới mười mấy chàng trai trẻ cường tráng thông dâm với Phi Yến trong mật thất .

Tấn Huệ Đế (259 – 307), vị vua thứ hai của nhà Tây Tấn, tuy mặt đen xấu xí, thân mình ngắn nhỏ, nhưng lại là cao thủ trên chiến trường tình ái. Dù vậy, ông vẫn không thể làm thoả mãn cái máu dâm vô độ của vợ ông là hoàng hậu Giả Nam Phong. Vì vậy, bà thường cử tâm phúc ra ngoài thu thập những gã đàn ông cường tráng, hầu tìm hoan lạc mỗi đêm; đến lúc chán chê thì cho lệnh giết chết, để thay đổi khẩu vị.
Trên đây chỉ là những nét chính về những hoạt động tình dục của vài vị “phụ mẫu chi dân” trong thâm cung bí sử. Mỗi vị đều có riêng một phương cách “dê” khác nhau. Nhưng, chẳng ai kém ai. Bên kia tám lạng, bên này nửa cân thôi. Nếu cái gọi là “đỉnh cao trí tuệ”, lừng danh một thời là “lãnh tụ” có những “nụ hôn vượt biên giới”, “lãnh tụ” “cấy những hạt giống đỏ” cho các cháu thiếu nhi mang về miền Nam làm “kỷ niệm”, mà sống lại, chắc cũng phải chào thua!

Máu dê không được người đời hoan nghênh. Họ dùng những thuộc từ liên quan đến con vật “xấu máu” này như dê, dê gái, dê già, dê xồm, dê cụ, dê cỏn; … và mọi hình tượng của nó như bộ râu dê, tiếng kêu be be, số ba mươi lăm… để “đánh” tới tấp, không khoan nhượng, những ông mà họ cho là có máu dê.

Còn người Bùi Kiệm máu dê
Ngồi chai bộ mặt như về thịt trâu.
(Lục Vân Tiên)

Tuổi Mùi là con dê chà
Có sừng, có gạc, râu ra um sùm.
(Vè 12 con giáp)
Bươm bướm mà đậu cành bông/
Ðã dê con chị, lại bồng con em.
(Tục ngữ)
Dê xồm ăn lá khổ qua
Ăn nhiều sâu rọm, chết cha dê xồm.
(Vè)
Phụng hoàng đậu nhánh sa kê
Ông thần không vật mấy thằng dê cho rồi.
(Ca dao)
Ong non ngứa nọc châm hoa rữa
Dê cỏn buồn sừng húc giậu thưa.
(Hồ Xuân Hương)
Máu dê không được hoan nghênh, nhưng máu dê vẫn tồn tại. Bởi vì, thế gian chưa chịu từ bỏ ba thứ mà họ tin rằng, nếu mà họp lại, sẽ tạo thành bản  hợp tấu yêu đương tuyệt vời của cuộc sống. Đó là: rượu, thịt dê và đàn bà.

Thế gian, ba sự khôn chừa,
Rượu nồng, dê béo, gái vừa đương tơ.

Rượu là chất men giúp làm hưng phấn hoạt động của con người, nhất là cánh đàn ông. “Nam vô tửu như kỳ vô phong”!  Đàn ông không có rượu, thì rũ rượi như cờ không gió. Ở đâu có đàn ông, nơi đó phải có rượu, cho dù là ở địa phủ âm ty!
Sống ở dương gian, đánh chén nhè,
Chết về âm phủ, cắp kè ke.
Diêm vương phán hỏi: rằng chi đó?
Be !
(Phạm Thái)
Đàn bà, như người ta thường nói, là tặng vật của Thượng Đế trao cho cánh đàn ông. Nếu rượu là thứ mà cánh đàn ông khó thể từ bỏ, thì anh ta lại càng không thể xa rời đàn bà.

Một trà, một rượu, một đàn bà
Ba cái lăng nhăng nó quấy ta
Chừa được cái gì hay cái nấy
Có chăng chừa rượu với chừa trà!
(Trần Tế Xương)

Em ơi! lửa tắt bình khô rượu,
Đời vắng em rồi say với ai?
(Vũ Hoàng Chương)

Thịt dê thì thơm, ngon, và bổ dưỡng. Theo đông y, “thịt dê là một loại thực phẩm bổ dưỡng, giúp chữa được nhiều chứng bệnh. Thịt dê không độc, có tác dụng trợ dương, bổ cho khả năng sinh lý, bổ huyết, chữa lao phổi, người gầy yếu. Thế nên, dân gian quan niệm thịt dê là loại thức ăn tăng cường sức khoẻ; đặc biệt là khả năng tình dục”.
Tái dê chấm với tương Bần
Ăn vào một miếng bần bần như dê
Đêm về vợ lại tỉ tê
Tối mai ta lại tái dê tương bần!?
Hay:
Tái dê chấm với tương gừng
Ăn vào cứ thấy phừng phừng như dê
Có rượu nồng, có đàn bà, nhất là gái đương tơ, mà lại được dê béo trợ lực, tăng cường khả năng tình dục, thì thật “hết sẩy, hết hết sẩy”! Thịt dê quả không hổ danh là thứ… “ông chén bà khen”!,
Máu dê không được hoan nghênh, nhưng máu dê vẫn tồn tại. Bởi vì, các nhóm quyền lực, “phụ mẫu chi dân” ăn trên ngồi trốc, vẫn “thi đua phát huy máu dê”, “thi đua che chắn” cho nhau làm chuyện xằng bậy.
Lê Khả Phiêu, một trong những chóp bu của cái xã hội gọi là xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cái xã hội thường xuyên “tự hào” có nền “dân chủ gấp triệu lần” nền dân chủ tư sản, với khẩu hiệu sáng ngời và rất kêu “mọi người đều bình đẳng trước pháp luật” là một ví dụ điển hình.
Năm 1988, Phiêu sang “chầu” thiên quốc, vì “dê” mà bị trúng mỹ nhân kế,sinh được một bé gái. Nhưng Phiêu không đem “công chúa” về nước, vì sợ tai tiếng.
Lợi dụng cơ hội này, Tàu Cộng đòi lấn biển (tháng 1 năm 1999). và hiến đất (31 tháng 12 năm 1999), đồng thời đòi đưa vụ nầy ra ánh sáng nếu Phiêu không hợp tác.
Kết quả là Việt Nam còn lại 56% vịnh Bắc Việt và mất đi 16,000 Km2 vùng vịnh cho Tàu cộng. Đổi lại, Khả Phiêu và đồng bọn được Tàu Cộng cho 2 tỷ Mỹ kim mang về chia nhau. Được ăn, được nói, lại được gói mang về! Quá sướng !
Thẳng thừng mà nói, thì ông này đã phạm 3 tội: dê xồm, bán nước, tham ô. Riêng tội bán nước thôi, nếu ông ta mà sống dưới thời Lê, chắc ông và gia đình ông sẽ là những kẻ đầu tiên không được toàn thây, bởi lời dụ của vua Lê Thánh Tông, năm 1473: “Một thước núi, một tấc sông của ta, lẽ nào lại nên vứt bỏ?…  Nếu ngươi dám đem một thước một tấc đất của Thái tổ làm mồi cho giặc, thì tội phải tru di”.
Nhưng, nhờ “đảng ta” “bình tĩnh tĩnh táo, rất khôn ngoan, có con mắt chiến lược. …đánh con chuột đừng để vỡ bình, làm sao diệt được chuột mà bảo vệ được bình hoa. Tức là phải giữ cho được cái ổn định”… “Không phải xới tung lên tất cả, gây mất niềm tin, nghi kỵ lẫn nhau, rối loạn sẽ rất nguy hiểm”, mà ông đã được “hạ cánh” an toàn, “bình chân như vại”, vẫn sống vui, sống khoẻ. Trong lúc dư luận trong nước, “báo chí lề phải” lại “thủ khẩu như bình”, chẳng ai dám đụng tới ông, cho dù là một sợi tóc. Thế là huề cả làng! Hú hồn cho ông!

Biết nói thế nào khi máu dê bị đánh tơi bời, nhưng máu dê vẫn “vững như kiềng ba chân”. Máu dê và người đời vẫn như hình với bóng. Máu dê vẫn chảy rần rần trong huyết quản của con người? Và, người đời vẫn muốn được “phừng phừng” như dê!
Xin được trích dẫn một ý kiến nhỏ của ai đó trên không gian ảo, để chúng ta cùng tham khảo trong những lúc trà dư tửu hậu.

Bánh mì phải có pa tê,
Làm trai không có máu dê, hết xài.
Nhưng dê có chỗ có nơi
Dê mà nên vợ nên chồng nên dê
Còn đụng chỗ nào cũng dê
Là dê đạo lộ ai mê được nào?…

S.Phạm
Jan. 2015
Nguồn:
1-Bách khoa toàn thư mở Wikipedia, “Dê”_ “Thịt Dê”
2-Cuoc-song-phong-the-noi-cung¬¬_http://vietbao.vn/Van-hoa/ cam/10893805/102
3-, Những Nụ Hôn Vượt Biên Giới của “Bác”. The Straits Times_08 March , 1959_P.8_ Dân Làm Báo dịch_ danlambaovn.blogspot.com
4- Huỳnh thị Thanh Xuân, “Lần gặp Bác Hồ Tôi bị Mất Trinh”, QN-ĐN 2005
5- Ngô Sĩ Liên, Đại Việt Sử Ký Toàn Thư
6- Tài Liệu Mật: Lê Khả Phiêu và Trần Đức Lương Bán Đất và Biển cho Tàu với Giá 2 Tỷ US _ http://vnchdalat.com/
7- Thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung “Đánh chuột giữ bình hay giữ mình”?  http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2014/10/141008_vn_party_leader_cconstitution /
8- Vĩnh Long, Xuân Quý Mùi 2003Tạp chí Sông Hương – Số 168 (tháng 2)  Con dê trong thơ ca V.C
9- Yahoo-Hỏi và Đáp _https://vn.answers.yahoo.com/question/index?…
10-  ykhoa.net/tinhduc_gioitinh/ _ “Máu Dê”

Leave a Reply