Thơ tranvanle – Lạnh

Lạnh

Lạnh.  Hai bàn tay có việc:  chập vào nhau xoa cho ấm tự nhiên.  Mới vào Thu, cái lạnh chẳng hiền, trời đổi tiết giống người ta đổi tính…
Thành phố nhỏ, chỗ tôi, hiu quạnh, quạnh hiu hơn vì quá ít người.  Nhìn ra đường không thấy ai cười.  Vài chiếc xe chạy.  Lá vàng rơi.  Trời hiu hiu gió…

Cuộc sống mới, chôn chân thành phố, chắc tình quê ngày một nhạt phai thôi?  Những bạn già tôi hiên quán sáng ngồi, không ai nhắc lại thời ngồi bên bếp lửa!
“Về bên bếp hồng…”, hướng đạo sinh – những người em nhỏ vỗ tay giòn và hát…hết rồi sao? Tôi ở đây thường ngó lại đằng sau:  thời quá khứ, nhớ thương Non Nước lắm!
Hai bàn tay, có việc làm:  tự xoa cho ấm, tôi lại nói một mình nghe cũng đỡ…cô đơn!  Chiếc xe chạy đi, cái bánh phải mòn.  Tờ lịch lật và thời gian, sao nhỉ?
Ai rót vào ly cà phê giọt lệ, rót vào thêm với một tiếng thời gian.  Hỡi Quê Hương trong đám khói mơ màng, tôi muốn cắn hai bàn tay ai đó…

Trần Vấn Lệ

Leave a Reply