Màu Áo Em

(Song Ngữ Việt Anh)
Letamanh
Hắn ngồi im lặng trước ly bia đã cạn hai phần ba, đầu cuối về phía trước, miệng lặp đi lặp lại những câu gì không ai nghe rõ. Chỉ có một điều, người ta thấy Hắn luôn mỉm cười, thỉnh thoảng ngước nhìn ra ngoài đường như đang trông ngóng ai đó. Ðã mấy hôm rồi, Hắn đến đây, sau khi quan sát chung quanh, chọn một góc khuất để ngồi, gọi một chai bia Heineken, một bao thuốc ba số, thế thôi; rồi cứ vậy, Hắn ngồi từ sáng đến giữa trưa.

Hắn không nhìn ai, không tò mò trước những thực khách ra vào. Hắn cũng chẳng cần để ý đến sự khó chịu của cô chạy bàn, thỉnh thoảng đến bên cạnh cố ý dọn cái nầy, sửa cái kia, lau chùi những vật dụng kế cạnh bên Hắn. Ngày hôm trước Hắn còn cười mỉm chi với bà chủ khi bà ta ra chào Hắn. Lúc ấy đã quá giữa trưa, bà chủ cố tình làm những động tác cho Hắn biết là Hắn đã ngồi quá lâu với bao nhiêu tàn thuốc lá mà chỉ một cái vỏ chai bia. Hắn vẫn tỉnh bơ như người Hà Nội! Hôm sau Hắn lại xuất hiên sớm hơn, đến chiếc ghế và cái bàn Hắn đã chọn, ngồi xuống, cũng gọi một bao thuốc ba số, một chai bia Heineken. Cứ như thế, Hắn tiếp tục hàng ngày chiếm chiếc bàn trong góc và diễn đi diễn lại bao nhiêu động tác đơn điệu ấy. Hắn làm cho mọi người trong quán phải để ý đặc biệt khi Hắn xuất hiện hay hôm nào Hắn đến trễ là mọi người xì xầm bàn tán. Họ đoán già đoán non là hôm nay Hắn bệnh, bị bò đá, bị thương thực, bị tai nạn, bị… Vô hình trung, Hắn trở nên một hiện tượng!
Hắn ăn mặc tươm tất, áo sơ mi màu xanh nhạt bỏ vào quần tây màu nâu đậm, đi giày da đen bóng, khoác chiếc áo lạnh dài đến gối, màu cà phê sữa, tóc mới cắt ngắn, khuôn mặt vuông, rất đàn ông, lái chiếc xe lexus màu trắng đời mới. Bấy nhiêu đó cũng đủ để cho cô bán hàng và bà chủ quán không thể nào từ chối khi Hắn bước vào quán. Hắn cũng biết cúi chào lịch sự trước khi tiến đến chiếc bàn Hắn chọn, Hắn cũng biết mỉm cười khi gọi thuốc lá và chai bia; lại nữa, Hắn luôn để trên bàn mấy tờ giấy xanh… Hắn ngồi yên lặng với thế giới riêng tư của Hắn, đầu cuối về phía trước, miệng lẩm bẩm nho nhỏ, thỉnh thoảng hướng ra ngoài đường như tìm kiếm, như đợi chờ… Ðã mấy hôm như thế, chiếc cell phone của Hắn để trên bàn, gần bao thuốc ba số. Hắn không cầm lên gọi một lần, chiếc cell phone cũng chưa bao giờ reo lên trong suốt thời gian Hắn ngồi đó…
oOo

Mùa xuân đã về trên quê hương, nhưng nơi đây, người ta nói đang ở mùa Ðông. Mùa Ðông bắt đầu từ tháng Mười Hai đến tháng Ba. Tết Việt Nam của chúng mình nằm trong khoảng tháng Hai, tháng Ba gì đó. Mấy hôm rày trời trở lạnh, anh ngồi đây từ sáng đến quá xế chiều, trước khi vào ca làm việc, để nghe em nói. Thế mà em không gọi anh một lần. Phone anh để sẵn trên bàn và lắng nghe, trông đợi hàng phút tiếng phone reo thân yêu từ em! Em yêu dấu, anh không bao giờ không thấy mình hạnh phúc, dù là không có em bên cạnh, em không gọi anh, em không đến thăm anh… Nhưng anh vẫn cảm thấy ấm áp trong tư thế đợi chờ. Người ta thường nói: “Hạnh phúc thay và tình tứ thay cho những ai kiên trì đợi chờ người yêu !” Anh biết, phone của em đã để quên đâu đó cho nên anh không gọi và chỉ đợi em, đợi em!
Em biết không, từ sáng đến sẩm tối, anh chỉ ngồi chờ em đến để hai chúng mình cùng gọi món ăn, nghe nói quán nầy có mấy món đặc biệt em thích. Hồi hai đứa mới quen nhau, em thường bắt anh lái xe hàng bao nhiêu dặm xa trong thời tiết khắc nghiệt miền Ðông Bắc để cho em được hưởng một món ăn em thích. Món gỏi cá đó ở quán nầy có thể ngon hơn, không khí miền Nam Cali cũng ấm áp hơn… Anh ngồi đây với chai bia uống từ từ để nghe nỗi hạnh phúc lan dần từ trái tim anh lên các tế bào của vị giác. Chất đắng của bia làm cho anh cảm như mình đang cùng nhau du vào cơn mộng mị ngày mới quen nhau! Anh đang đói cồn cào, vị giác và khứu giác đang hướng về mùi vị thơm tho từ các món ăn của khách ở các bàn bên cạnh. Nhưng anh không muốn gọi món ăn một mình. anh sẽ đợi em đến, chúng ta sẽ cùng thưởng thức! Ðiệu nhạc “lettre à Elise” trong quán, với những nốt rời rơi đều trên phím dương cầm, điếu thuốc cứ thế ngắn dần trong đợi chờ, trong hạnh phúc của cô đơn và mỏi mòn hy vọng…! Ôi! Em yêu của anh…
Người ta nói với anh rằng em đã ra đi. Người ta cũng khuyến cáo cho anh biết là mọi cố gắng chờ mong của anh chỉ là ảo tưởng… Nhưng anh không bao giờ tin rằng em đã bỏ anh ở lại mà chỉ ra đi một mình. Em có nhớ chăng, lúc nào chúng mình cũng đi với nhau như hình với bóng, trừ trường hợp anh vào ca làm việc thì chúng mình mới tạm vắng nhau. Bỡi anh không bao giờ tin những chuyện nhãm nhí đồn đại là em đã chết, bỡi anh không thể nào tin được rằng chiếc quan tài hôm trong đám ma mà anh bị mọi người thúc bách phải bước đi theo phía sau có em nằm trong đó!
Mọi người đã nói láo với anh, những bạn bè thân quen với chúng mình đã tàn nhẫn tung tin đồn thất thiệt làm chia rẽ tình yêu chúng mình. Hôm ấy, anh còn nhớ, đang làm việc và đang giải quyết mấy vấn đề khó khăn trong công ty thì điện thoại reo. Cảnh sát cho biết là em bị một chiếc xe tải tông khi đang chạy qua đường để vào khu chợ sắm bữa cơm chiều cho chúng ta! Anh hớt hải vào bệnh viện và em đã nằm đó, hình như em đang ngủ! Nhưng anh nói với em, enh hỏi em đủ điều, em trả lời anh không sót một câu, Anh đi đâu em cũng theo đó, anh ra hàng hiên hút thuốc em cũng ra theo mỉm cười không nói và còn ôm anh hôn lên đôi môi lạnh của anh.
Mọi người cứ xầm xì là anh đã mất cả tinh thần, dẫn đến nói năng nhãm nhí. Thằng Bách, hồi học với chúng mình ở UCLA cứ làm ra vẻ thầy đời; cậu ta cứ theo khuyên anh nên bình tĩnh lại, nên nhìn vào thực tế, nên hiểu là… Ôi! mà nghĩ cho cùng, bạn bè hay người bà con cũng chỉ nói láo và vô tích sự chứ đâu có lo gì hạnh phúc của chúng mình! Nhiều khi họ thấy tụi mình sống hạnh phúc và thành công, họ ghen tương, họ dòm ngó, dèm pha để chúng ta xa nhau, để em không còn yêu anh nữa. Nhưng dứt khoát là anh không thể nào tin rằng em đã bỏ anh mà đi! Chúng ta ra đi cũng vì quê hương đột ngột đổi thay, chúng ta yêu nhau cũng vì hai ta cùng có chung những ước mơ. Mái nhà chúng ta đang ở là mồ hôi nước mắt của hai chúng mình tạo dựng. Em nỡ lòng nào ra đi để anh trong căn nhà đồ sộ cô đơn? Em yêu! Nhất định anh phải tìm em và chờ em trở về…

oOo
Hắn nhìn đồng hồ rồi đứng dậy, không quên bỏ lại trên bàn mấy đồng típ cho cô bán hàng. Khoan thai và lịch sự đến chào bà chủ, khẽ nghiêng mình chào mấy thực khách đang ngồi dọc mấy chiếc bàn Hắn phải đi qua để ra cửa. Buổi chiều dần xuống, Hắn ngồi vào xe, mở máy…
– Bà chủ! Thằng nào trong bảnh trai thế hả?
– Một khách đặc biệt kỳ cục!
– Cái gì? Sao gọi Hắn kỳ cục?
Bà chủ bỏ quầy tính tiền, đến ngồi chung với mấy người khách quen vốn thường đến quán hàng cuối tuần để nhậu lai rai món “Dê hầm thuốc Bắc”. Buổi chiều thứ bảy, các bàn đều có người, tuy không ồn ào lắm, nhưng mùi thuốc lá, mùi rượu bia, mùi thức ăn, tiếng khua động đủa chén dưới ánh đèn hơi mờ cũng là không khí hấp dẫn và đáng yêu! Sau khi an tọa, Bà Chủ hắng giọng vẻ quan trọng:
– Các anh biết không, đã mấy hôm rồi, thằng chả đến đây chiếm cái bàn trong góc đó, ngồi âm thầm suốt từ sáng đến mãi giờ nầy là gần bốn giờ chiều mới chịu đi, ngày nào cũng như ngày nào. Mà Chả ngồi hút hết bao thuốc ba số và uống chỉ một chai Heineken. Thằng chả mặt mày trong cũng bảnh tỏn, dáng dấp cũng cao ráo đẹp đẽ, ăn mặt lịch sự, nói năng nghe hấp dẫn lắm chớ! Nhưng không biết bà hớp hồn hay quỉ ma gì nhập mà cứ lầm lì ngồi đó không dòm ngó một ai, không buồn để ý mọi sự…
Ông khách mặc chiếc áo cánh cụt màu đỏ tía bỏ ly bia xuống bàn cái cộp, cắt ngang:
– Thôi! tôi biết tỏn ra rồi!
– Mầy biết cái gì?Một ông ngồi bên góc bàn đang vừa nhai thịt dê vừa hỏi.
– Ðãi một chai bia nghe Bà Chủ, tôi nói trúng phóc cho mà xem,
– Anh nói trúng tôi thưởng một két bia luôn chứ không cần một chai!
– Nhớ nhé … Này, thằng chả mê Bà Chủ nên làm ra vẻ si tình, đóng đô canh cửa…
Bà Chủ chưa kịp phản ứng thì cô chạy bàn vừa dọn chén đĩa bàn bên cạnh quay sang cãi:
– Chú nói tôi không tin được! Nếu anh ấy si tình Bà Chủ thì cả một tuần lễ rồi không thốt nên lời, không một lần ngó liếc. Anh ấy chỉ nhìn ra ngoài đường, nói cái gì nho nhỏ trong miệng, không thèm để ý chuyện gì cả…
– Thì Hắn làm bộ đóng tuồng ấy mà.
– Có hôm tôi đến gần muốn gợi chuyện với Thằng Chả, mới vừa ngồi xuống chưa nói câu nào là Chả dọt miệng: “Làm ơn cho tôi yên một chút!” Từ đó tôi đâu dám đến gần. Con Loan cũng vậy, muốn hỏi Chả có ăn gì không, Chả khó chịu bảo: “Cô cứ mặc tôi, chờ một người nữa đến rồi sẽ gọi món ăn cũng không muộn!”
– Bà Chủ nói đúng đó! Người gì đâu lạ quá, giống như ma quỉ gì hớt hồn, ngồi đó mà tâm trí như rong chơi ở thế giới nào đâu chứ không phải theo thân xác… – Loan, cô chạy bàn nhanh nhẩu góp ý.
oOo
Thoáng bên kia đường hình như bóng dáng ai giống em quá! Có thật là em đó không? Ôi! không còn kịp rồi, sao em đi đâu mà vội vàng như vậy, em không biết anh đang ngồi chờ bên nầy đường hay sao? Dứt khoát là em rồi, chiếc áo màu hoa cà, chiếc quần jeane, mái tóc không uốn xõa ngang vai, dáng đi hơi lật đật! Ðúng là em rồi mà!Hắn đứng dậy, vụt chạy ra khỏi quán, băng qua mấy dãy xe đậu ngoài parking lot. Hắn bỏ xe nằm đó, chạy bộ thẳng ra lề đường phía bên này. Hắn chạy hớt hơ hớt hải dọc theo con lộ chính, xe cộ đang hai chiều tấp nập. Bóng dáng cô gái có dáng dấp giống vợ Hắn, mặc chiếc áo màu hoa cà đang thấp thoáng đâu đó bên kia đường. Hắn vấp phải những vật gì dưới đường, Hắn tông vào những người đi bộ, Hắn cố ngó theo bóng nàng đang đi chợt lẩn khuất chợt xuất hiện trong đám đông. Ôi! mồ hôi tươm ra ướt cả áo, Hắn thở dồn dập, mệt gần chóng mặt, mắt hoa lên! Nhưng nhất định Hắn phải chạy theo cho kịp vợ Hắn. Nàng không thể nào nghe tiếng gọi của Hắn. Vừa chạy vừa gọi:
– Em ơi! Chờ anh … Sương! Anh đây này…
Hắn không thể nào chờ đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ, Hắn không thể chậm một giây nào nữa vì nàng đã đổi hướng vào một ngõ nhỏ bên kia đường. Nếu chậm trễ thì làm sao tìm nàng… Hắn nhãy xuống đường, băng qua bất kể xe cộ đang chạy nhanh. Miệng Hắn hét lên gọi tên nàng, mắt Hắn dõi theo bóng dáng nàng. Hắn chằng còn biết đến chung quanh Hắn, Hắn chẳng còn quan tâm gì đến những gì ngoài bóng người con gái bên kia đường đã khuất vào con hẻm…
Tiếng thắng rít, tiếng còi thất thanh, tiếng người ta la ó, mọi di chuyển trên đường bỗng nhiên bị dừng lại bất chợt… Hắn nằm đó, miệng vẫn còn gọi tên vợ của Hắn. Những giọt máu tươi đang trào ra hai lỗ mũi! Người ta xúm lại xem tai nạn, người ta xầm xì bàn tán, trong đám người đến xem có hai người đàn bà trong quán.

letamanh

THE COLOR OF HER DRESS
By letamanh

Quietly sitting at a table, in third of a glass of beer left, his head leaned forward, his mouth was murmuring what nobody could hear.   Once in a while he looked at the street as if waiting for someone. A few days ago, he began coming to this restaurant, took  a seat at a hidden corner, ordered a bottle of Heineken beer and a pack of 555 cigarettes and that’s all, nothing else. He sat there from early morning until late afternoon.
He looked at nobody and he paid no attention to the other diners who came in, ate and left.   Nor did he care to notice the sour face of the waitress who approached him to pick or wipe something off the table near him.   The day before, he had given the owner a smile when she greeted him.   It was past noon then and  she had intentionally come close to him, indirectly letting him know that he was sitting there too long, with so many cigarette butts and only buying a bottle of beer. He ignored her.   He acted like a stiff English gentleman, as if nothing was amiss.
The next day, he showed up again sooner. He went straight to the usual table at the corner ordering a pack of cigarettes and a bottle of Heineken beer–occupying the corner table, he did the same old thing each day.   He always attracted everybody’s attention, so much that when he came late, they whispered and murmured about his strange behavior.   They speculated … he’s sick, is kicked by a bull, really injured or was involved in an accident etc…”    The solitary man had become a strange phenomenon, the very center of attention.
He looked elegant and very manly in a light blue shirt tucked in a pair of chestnut pants.   Wearing a pair of shining black shoes, with a long chocolate colored coat, his hair was neatly cut short; it framed perfectly his square shape face.   He drove a brand new white Lexus.   Neat and nicely appearing, the waitress and her boss could not deny him service.   He courteously bowed his head to say “hello” before he slid into the same seat at the corner.   He had a great smile whenever he ordered beer and cigarettes.   In addition, he also left his tips on the table.   In his own dream he will silently sit down.   With his head bowed, his lips mumbled softly, and every now and then he would look out as if waiting for someone or something.   For a few days, he sat there, his cell phone laid on the table, next to his cigarettes.   He did not make a call and his cell phone did not ring all the days he was there.
oOo
“Spring had come to our motherland,” he thought, “but it is still winter here in America.   Winter is from December to March.   Our Lunar New Year falls somewhere between February and March.   It is now cold and I have been sitting here from morning to late afternoon hoping to hear your voice before my work.    My phone was on the desk and I was waiting every minute for your lovely phone ring.   But did you ever call me even one time?   No.   My darling, I have never felt negative about your not phoning… But I am still happy while waiting.   As a true love will say, “happy and romantic for someone to wait for the lover”
I assumed you misplaced your phone somewhere, so I did not call.   I am here waiting for your call instead.    You know my dear, I am waiting for you from dawn to dusk.   We could place a special order of food you love… I remember when we first met how you usually asked me to take a long drive even in severe weather in the Northeast to go get the food you enjoy, the kind of dish made of fish and vegetables that are available and more delicious here in Southern California.
I am sitting here slowly drinking a bottle of beer, feeling the happiness running from heart to tongue and refinishing.   The taste of the beer lures me into dream of happiness on our first days of acquaintance.   My stomach is growling.   My sense of smell and taste are focusing on all the flavors of food from the nearby tables.  I have not ordered any food for myself but I am waiting for your arrival so that we enjoy food together.   Just listen to the music, “Letter à Elise” in the restaurant … ah … those fingers sweeping on the piano keyboard… the falling ash on my cigarette shortens the time I wait for you.   Oh, my darling!
I was told you had gone.   I was warned that all my hopeless waiting is all an illusion.   But I never believed them, that you are gone away without me.   Have you forgotten that we were always together like a body with its shadow until I left for work on my shift?   I never believed in the gossips that said you had passed on.   And I never believed that you were lying in the coffin that I was forced to follow during your funeral.
Everybody had lied.   Our best friends had without mercy spread the rumors to divide our love.   I still remember that fateful day with problems in the company.   The phone rang.   I was told by police that you were hit by a truck when you were crossing the street on the way to the market to buy dinner… I hurried to the hospital and saw you there seemingly asleep.   But to me you were still there talking to me, answering all my questions.   You followed me wherever I went.   Smoking at the balcony you followed me and you were there.   You smiled without saying anything.   You give me a kiss on my cold, cold lips.
Everybody whispered that I lost my mind, that I was talking nonsense.   Our schoolmate at UCLA named Bach even acted like a counselor.   He urged me to think it over, to look at reality, and to better understand you were gone.   But in the end, both my friends and relatives are liars.   They give me no help.   They do not care about our happiness.   Sometimes I say, they are jealous of our happiness and our success.   They also spread rumors about us so that we might move apart and loose love for each other.   I definitely believe this – you have never left me.
We left our country because of its changes.   We love each other because of our love and mutual aspirations.   Our home is the result of our blood, sweat and tears.   How would you dare leave me alone in that big house?   My darling, I must definitely look for you and wait for your return… “
oOo
He looked at his watch then, stood up, not forgetting to leave a tip for the waitress.   On the way out he slowly and courteously said goodbye to the owner and slightly bowed his head in front of several customers along the aisle.   The sun was dying as he entered the car and started the engine …
“Madam owner, who the hell is that so nice looking guy?” a customer asked.   The owner replied:  “What?  Why do you say awkward?”
The owner left the register to join some friendly customers who usually spend their weekends at her restaurant to enjoy “mutton stewed with herb”.   Every Saturday afternoon, all tables would be filled.   The smell of cigarettes, beer and food, together with the noise of bowls and chopsticks touching one another created an attractive and lovely atmosphere.    After taking a seat, the owner cleared her throat, and said: “You guys know, for the past several days, that he came here, sitting at the corner table and quietly stayed there from morning until this time around four o’clock in the afternoon. The same thing happened every day.   He finished one after another pack of cigarettes, but only one bottle of Heineken beer. He looked great with nice clothes and was courteous.   But perhaps… perhaps he was inspired by a ghost to become so quiet, paying no attention to anybody and anything, I do not know… ”
The customer dressed in short sleeve red shirt slammed his glass of beer on the table, interrupting the owner, and stated: “That’s enough, I know who he is!” “What do you know?” chipped another customer at the corner table who was enjoying his mutton.”
“Will you treat me one bottle of beer Madam, if I am right?   I think he fell in love with you so he pretended to be love sick and wanted to be your body guard.”   The owner said: “Hah!   I reward you with a whole case not only one bottle of beer”.
Not waiting for the owner’s reaction, the other waitress, although busy to clear the table, still turned around and said: “I don’t believe you.   If he fell in love with Madam Owner why he did not say a word and stare at anybody.   He just turned his attention to the street, saying something soft in his mouth, ignoring everything.   I think he’s just role playing.   In fact, one day, I approached him and intended to start a conversation.   As I was about to sit down, he opened his mouth and told me to please leave me alone!   From that day on, I dared not come close to him.
The same thing happened to Loan, who asked him once if he wanted something and he said, “Leave me alone, it’s not late for ordering when another person comes”.
“Madam owner you are right. He is a weird person! He may be inspired by a ghost–he physically sits there but his mind wanders to everywhere in the world,” added the clever waitress…
“Someone who looked like you was walking very swiftly on the other side of the street.   Was that really you?   Oh, I’m late. How could I reach you on time? Why are you in such a hurry?   Don’t you know that I am waiting for you on this side of the street?   Sure, it was you in a light blue blouse, a pair of jean and long hair.   It must be you!”
He stood up fast and ran out of the restaurant, racing across several car parking lots.    Ahead of him, the figure of a young girl who looked like his wife, wearing a light blue blouse, appeared and then disappeared.   He stumbled into some pedestrians.   He tried to spot her again but lost his wife in the crowd.   His shirt was soaked with sweat and he was gasping for breath.   But he was determined to catch his wife.   If she could only hear his voice…
“Honey! Wait for me …Suong! It’s me here!
There she was!   He jumped in to the street, trying to cross it despite the speeding cars.   He screamed her name.   She disappeared into an alley.   Cars skidded and honking and people howled… His body was on the asphalt, fresh red blood was running out of his nose.   He was still calling for his wife. “Suong! …. Suong!    People gathered around him.   Among them were the waitress and the owner of the restaurant.   They looked down upon him, in awe of the ever-polite man.
Letamanh

Leave a Reply