Ngày Xuân Luận “Đường thi”

   Thân tặng Lê Anh Dũng

 

Này bạn ! Bao năm tù đày

Mấy mươi năm lưu vong lánh giặc

Nhằm nhò chi tóc pha màu bạc

Khi tim mình, máu quật cường nòi giống còn căng

 

Những mùa Xuân xứ người tuyết giá lạnh căm

Mà lòng ta nóng, mong ngày về rừng rực

Yêu nước thương nòi, không có lằn ranh tuổi tác

Nên xá gì chuyện “Thất thập cổ lai hy”

 

Lòng dặn lòng khi rời non nước ra đi

Là nung nấu ngày về, lồng lộng cờ bay đuổi giặc

Xuân Kỷ Dậu, gò Đống Đa giặc Tàu phơi xác

Có mùa Xuân nào như thế nữa, hỡi bạn thân?!

 

Nếu ta không liên kết nhau, không xích lại thật gần

Không thành một khối, những con dân nước Việt

Không đánh thù trong, giặc ngoài ra khỏi nước

Không xiển dương trau dồi dân trí, dân khí Việt Nam

 

Không nhớ gương Cha Ông, đánh Tống, bình Chiêm

Mà ngồi đó luận Đường thi, với lũ văn nô lai căng phản quốc

Đâu có văn hóa trong đầu những nhà văn, thơ không biết nhục

Mà chỉ có đê hèn, khiếp nhược, xum xuê, nô lệ ngoại bang

 

Nên bạn à! Chớ có phí thời gian

Hãy dồn những tháng ngày còn lại

Cầu hồn Quang Trung linh thiêng rền tiếng gọi

Dậy sóng Lại Giang, cuồn cuộn giòng Tân An

Đèo dốc Bình Đê, lừng lững đỉnh Cù Mông

Lan vọng từ Nam Quan, đến tận Cà Mau ngùn ngụt

 

Lửa Dân Chủ, Tự Do, Nhân Quyền thiêu đốt

Đám Việt Gian, Việt Cộng, giặc Tàu

Để có mùa Xuân ta ngồi lại với nhau

Trên đất nước thân yêu không còn bóng giặc

 

Ôi! Gần bốn mươi mùa Xuân u uất

Biết bạn đau, cũng thế lòng ta đau

Nên Xuân về ta hãy chúc nhau

Còn một phút cũng còn thương nòi giống

 

Hãy nở trong lòng nhau đóa hoa dẫu muộn

Trong triệu triệu tấm lòng, già, trẻ, gái, trai

Triệu đóa hoa Xuân rực rỡ tương lai

Cho tổ quốc, giống nòi có mùa Xuân thực sự

 

Chào bạn nhé! Chào những mùa Xuân buồn quá khứ

Cùng hớn hở chúc nhau mùa Xuân tới an khang

 

Huỳnh Công Ánh 

“Tết trên đường từ Dallas về New Orleans”

Tết Nhâm Ngọ 2014

 

Leave a Reply