Trang thơ xướng họa

TRANG THƠ XƯỚNG HỌA

Sau khi bài Đường thi với nhan đề “THẦY NHỚ TÔI KHÔNG” do GS Phạm Văn Song sáng tác; được ban biên tập Đặc San Lại Giang chọn để làm bài thơ xướng cho trang thơ xướng-họa của ĐSLG năm 2014 đã gởi đi. BBT chúng tôi đã nhận được rất nhiều sự hưởng ứng nồng nhiệt của qúy thi hữu khắp nơi qua những bài thơ họa mà qúy vị đã đáp lại cho chúng tôi. Thay mặt cho BBT/ĐSLG và cá nhân tôi (người chăm sóc khu vườn xướng họa) xin chân thành tri ân qúy thi hữu. Tất cả những bài thơ họa sẽ được đăng trong ĐSLG số 20 (năm 2014) theo thứ tự thời gian mà chúng tôi nhận được bài của qúy thi hữu

Chúng tôi xin được dùng bài thơ sau đây để tỏ bày sự cảm kích và lòng biết ơn .

BÀI THƠ CẢM ƠN

Cảm kích thi nhân đã đáp lời

Giao tình xướng họa nghĩa đầy vơi

Trắc bình lên xuống ôi êm ả

Vần điệu quyện đan qúa tuyệt vời

Đối đáp rạch ròi như thách đố

Trả treo sành sỏi đến mê tơi

Tri ân bằng hữu gần xa đã…

Hưởng ứng cùng tôi xướng họa chơi.

Nguyễn Trọng Khiêm
BÀI XƯỚNG

THẦY NHỚ TÔI KHÔNG

Thầy cũ trò xưa của một thời

Gặp nhau khi đã nắng chiều rơi

Thầy thì như nhạn chìm trong nước

Trò khác chi oanh lướt giữa trời

Nhưng chẳng do đây tình kém thắm

Cũng không vì thế nghĩa thua tươi

Bình tâm nhẩm tính ai từng hỏi

“Thầy nhớ tôi không” chắc hiếm người.

May/ 2012. GS Phạm Văn Song

 

BÀI HỌA I

VẪN NHỚ NGƯỜI LÁI ĐÒ

Thầy trò sinh lúc chẳng nhằm thời

Nước mất nhà tan lệ mãi rơi

Tiếc học trò nay cày tối mắt

Nhớ thầy giáo cũ biệt xa trời

Lại Giang sông bạc còn sâu lắng

Bình Định dừa xanh có ngọt tươi

Ông lái đò xưa đà gác mái

Thuyền trơ bến vắng khóc thương người

Người Hoài Nhơn (Úc Đại Lợi)

 

BÀI HỌA 2

BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA

Nhớ lại ngày xưa cũng một thời

Qua song cửa lớp cánh hoa rơi

Thầy đang giảng dạy bài trong lớp

Trò lại miên man cảnh cuối trời

Hoa phượng thơm nồng khoe sắc thắm

Bông me ngào ngạt tỏa hương tươi

Bao năm xa cách niềm lưu luyến

Bạn cũ, trường xưa chợt nhớ người.

Triều Phong Đặng Đức Bích

 

BÀI HỌA 3

NHỚ ƠN THẦY

( Kính tặng các thầy động viên vào quân đội )

Lận đận sư sinh chẳng gặp thời

Thầy tù, trò khám chiến bào rơi

Ngã nghiêng vận nước_thù muôn kiếp

Tan nát quê hương_hận ngút trời

Thầy cũ, trò xưa trông thiểu não

Trường nay lớp mới chẳng gì tươi

Vi sư nhứt tự tiền nhân dạy

Học lễ đầu tiên ấy đạo người

Hà Quế Linh

 

BÀI HỌA 4

HOÀI VỌNG

(Sanh bất thù Nam tử trái, tử bất tuyết quốc tặc thù, trường hận mang mang, Lam thủy Hồng sơn y cựu tại.) PHAN BỘI CHÂU.

Ngã ngựa sa cơ bởi vận thời

Cũng đành cho nước cuốn hoa rơi

Thương tâm đoạn đoạn nhìn non nước

Trường hận mang mang hỏi ý trời ?

Tấc đất ơn sâu tình thắm thiết

Ngọn rau nghĩa nặng ý xanh tươi

Giang sơn cẩm tú còn nguyên đó

Hào kiệt, anh thư được mấy người ?

Vũ Ngọc Uyển

 

BÀI HỌA 5

TÌNH CẢNH

Mái phấn đầu xanh nhớ một thời

Trẻ, già nay tóc đẫm sương rơi

Tai hung trường lớp trôi nề đất

Vạ dữ non sông dạt nếp trời

Thầy những nhăn nheo làn tuổi héo

Trò đà rụng rệu nụ đời tươi

Tha hương gặp lại chiều lưu lạc

“Thầy nhớ con không” ứa lệ Người.

Mai Quang

 

BÀI HỌA 6

THẦY CŨ TRÒ XƯA

Ai chẳng trải qua thuở thiếu thời

Tan trường tiễn bạn phượng hồng rơi

Người tiêu sự nghiệp lòng thương phận

Kẻ đoạt công danh mặt ngưỡng trời

Dẫu biết không ham mùi tục lụy

Cũng cầu mong được cảnh đời tươi

Thầy xưa, trò cũ ai còn nhớ

Ông CARNOT xưa được mấy người.

Anh Thy.

 

BÀI HỌA 7

TÌNH NGHĨA SƯ SINH

Trường học làng tôi thuở thiếu thời

Mái tranh, vách đất nắng mưa rơi

Thầy lo dạy dỗ khai tâm trí

Trò gắng luyện ôn mở đất trời

Kinh sử tôi rèn nào chểnh mảng

Sư sinh tình nghĩa mãi xinh tươi

Tha hương gặp lại “thầy còn nhớ” ?

CARNOT gương xưa_ấy đạo người.

Thái Tẩu

 

 

 

BÀI HỌA 8

ƠN THẦY KHÓ QUÊN

Phấn trắng bảng đen trải một thời

Qua rồi mấy đợt lá vàng rơi

Thầy trò lưu lạc cơn binh lửa

Bè bạn bặt tin vận số trời

Kỷ niệm ngày xanh còn ấm áp

Ân tình mực tím mãi xinh tươi

Ơn thầy dạy dỗ tâm ghi khắc

Dẫu có đời thay vẫn nhớ Người.

Lad

BÀI HỌA 9

TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO (1)

Thầy trò ta gặp buổi vô thời

Đất nước thay màu khiến lệ rơi

Nay đổi mai dời đành bỏ lớp

Ba chìm bảy nổi chỉ than trời

Quê người hội ngộ lòng xao xuyến

Đất khách tao phùng mặt rạng tươi

Một chữ cũng thầy, không thể khác

Ân sư chỉ bảo mới nên người.

Nguyễn Trọng Khiêm

 

BÀI HỌA 10

TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO (2)

Quan lớn CẠT NÔ * có một thời

Thăm thầy lúc tóc điểm sương rơi

Nhớ ơn người dạy bồi tri thức

Đến viếng nơi che chắn nắng trời

Gặp lại ân sư mừng hớn hở

Nhìn qua trò mới thấy vui tươi

Khuyên đàn con trẻ luôn ghi nhớ

Trọng đạo tôn sư mới đáng người.

Nguyễn Trọng Khiêm

́ * CARNOT

Leave a Reply