KỊCH THƠ NGUYỄN TRÃI gặp THỊ LỘ!

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2018
Mời quý vị thưởng thức KỊCH THƠ – Tác giả khoái mối tình rất đẹp nhưng đầy kịch tính thảm họa về sau, khiến cho cả 3 họ dều bị tru di thê thảm.
CHÚC MỌI NGƯỜI VUI KHỎE VÀ HẠNH PHÚC
lad

KỊCH THƠ

NGUYỄN TRÃI gặp THỊ LỘ! 
  

Nhân vật:
 – Nguyễn Trãi, trang phục bình dị từ thủ đô Thăng Long về thăm quê nhà.
 – 2 quân hầu mang theo gươm nhưng ăn mặc theo kiểu nông dân
 – Một quân lính gánh hành lý
 – Thị Lộ, với quang gánh những chiếc chiếu bông (chiếu gon) ăn mặc theo kiểu con gái Bắc Kỳ…

Khung cảnh: Làng quê ở Hà Tĩnh – xa xa có đồng lúa vàng, có người cày, con trâu…

KỊCH MỘT MÀN

Hai quân lính nhanh nhẹn từ trong chạy ra – Dáng vẻ rất yêu đời trước khung cảnh tươi đẹp của quê hương:

Binh lính 1:             Ôi tuyệt vời quê hương mình đẹp quá,
                  Cánh cò bay, con trâu vẫn chăm cày
                  Dân Nam ta vừa thoát khỏi cơn mê
                  Đã đuổi được quân Minh giành độc lập!
Binh lính 2:            Tướng Công trả xong thù nhà nợ nước
                      Nay rảnh rang về thăm lại quê nhà
                      Nhìn cảnh thanh bình đẹp mặt ông cha
                      Trăm họ giờ đây hoan ca hạnh phúc

Lính gánh hành lý: Từ phía trong màn quang gánh chậm chạp đi ra, có vẻ mệt, để gánh xuống, lấy chiếc nón quạt mồ hôi…:
    Từ khi thắng quân Minh
    Ta vui cảnh thanh bình
    Mười năm trời quyết chiến

    Trăm họ thoát điêu linh!
 

Nguyễn Trãi từ trong thong thả bước ra, dáng khoan thai, tay cầm quạt, tay vuốt râu, nhìn về chân trời quê hương hiện ở xa xa:
              Quê hương một khoảng trời yêu
              Đường xưa lối củ con diều vướng mây
              Ta về thăm lại nơi nầy
              Nhớ cha vạn dặm từ ngày biệt vong
              Lời khuyên, con thuộc nằm lòng
              Nằm gai nếm mật mười năm không sờn
        Bây giờ lấy lại giang sơn
        Cha già vạn dặm chẳng còn lời khuyên
        Tuyền đài cha những phỉ nguyền

        Nước non nay đã giữ yên cỏi bờ!
 

Nguyễn Trải đi một vòng sân khấu – Có tiếng rao xa xa (từ trong vọng ra):

Chiếu đây! chiếu đây! ai mua chiếu không ?….
 

        Chiếu Gon hoa đẹp bướm vờn
        Hỏi người Quân tử neo đơn bấy chừ
        Mua đôi chiếu đẹp thiên thư

        Duyên may gặp được tiên từ trăm năm...
Thị Lộ từ trong gánh hàng chiếu Gon dịu dàng đi ra – Dáng dấp rất yễu điệu và hấp dẫn khiến cho Nguyễn Trải bị mê hoặc:

Ba người lính hộ tống suýt xoa:
Lính thứ nhất:
        Có phải tiên giáng trần
        Nơi thế tục dự phần
        Muôn sắc màu dừng lại
        Chỉ có nàng hiện thân!

Lính thứ hai:
             Từ khi ta bước vào đời
             Là lần thứ nhất sáng ngời cỏi tiên!
Lính gánh hành lý:
             Vai ta tuy gánh nặng
             Nổi u thịt khắp nơi
             Gặp tuyệt trần giáng tiên
             Ngất ngây đến tuyệt vời

Trong lúc đó, Thị Lộ quan sát bốn thầy trò, cô khép nép đứng cách xa (gần sân khấu – chỉ nói cho khán gìả nghe):
 

Trong bốn người giữa đường quê vắng
Chỉ một chàng dáng vẻ khoan thai
Có thể ta đã gặp anh tài

Đem thi họa quyết cùng Ngài thử sức!
 
Nàng bước chầm chậm đến trước Nguyễn Trải cung kính và yểu điệu, tà áo dài tứ thân bay phất phới:
 

Chiếu nhà quê nơi thâm sơn cùng cốc
Dệt bằng tình yêu ấm áp tuổi xuân
Một đôi giá tám quan tiền

Mở hàng tiện thiếp có phiền lòng chăng?
 

Ba binh sĩ chụm đầu vào nhau thì thầm, trố mắt trước dung nhan tuyệt đẹp của Thị Lộ và chỉ trỏ muốn chủ nhân của mình đem nàng về dinh… Binh sĩ muốn nói thì Nguyễn Trãi khoát tay bảo im. Nguyễn Trãi tay vuốt râu, tay cầm quạt cười  dí dõm, hỏi:

Nguyễn Trãi:
 
                                    “Ả ở đâu mà bán chiếu gon?”
 
Thị Lộ nhanh nhẫu cười rất tươi trả lời:
                                     “Tôi ở Tây Hồ bán chiếu Gon”
 
Nguyễn Trãi ngạc nhiên trước sự trả lời mau mắn của nàng. Ông tiếp:
                    “Hỏi xem chiếu ấy hết hay còn”
 
Thị Lộ lùng bùng chỉ vào quang gánh có những đôi chiếu hoa:
                                      “Cớ sao ông hỏi hết hay còn?”
Nguyễn trãi không vừa, bước vài bước vuốt râu- hóm hĩnh hỏi:
                                     “Xuân thu rày độ bao nhiêu tuổi?”
 
Thị Lộ vái Nguyễn Trãi và liếc tình:
                                      “Xuân xanh nay được trăng tròn lẽ?”
 
Nguyễn Trãi tinh nghịch đi một vòng sân khấu nhìn nàng chăm bẳm:
                                      ” Đã có chồng chưa, được mấy con?”
 
Thị Lộ bước ra cạnh sân khấu – làm dáng, nói với khán giả:
Câu nầy tuyệt vời ý nghĩa – Ta đã trả lời mới có 16 tuổi – mà  chàng lại hỏi có chồng chưa và được mấy con rồi hay là đã có mấy dời chồng rồi! Ôi Người đâu mà thông minh đỉnh đạt tuyệt thế đến như vầy….
 
Thị lộ trở vào đứng trước mặt Nguyễn Trãi, làm mặt giận, giọng có vẻ trau chuốt và kéo dài câu trả lời:
                                          “Chồng còn chưa có, có chi…con!”
 
Thị Lộ không vừa, đối đáp câu cuối cùng làm cho Nguyễn Trãi rất phục. Ông rất hài lòng với người con gái trước mặt; bảo hai tên lính lệ:
 
Nguyễn Trãi:
                    Nầy các ngươi:

                         Rước nàng về dinh phủ
                         Cho ta đối diện thơ
                         Hiếm người đời hay chữ

                         Có thể là duyên tơ!
 
Ba lính thú vui mừng dạ rân – anh lính 1 chạy đến kề vai gánh chiếu:

             Duyên trời định ba sinh thi họa

             Đại anh hùng, gặp tuyệt thế giai nhân…
 
Nguyễn Trãi đến bên Thị Lộ đưa tay ra đón nàng:

                         Về dinh trướng cùng họa thơ đối ẩm
                         Dòng văn tài nối sử Việt từ đây
                         Gặp nàng tiền định sum vầy
                         Họa vô đơn chí xưa nay khó lường
                         Thôi ta về chốn phủ đường

                         Ân tình – duyên số – tơ vương sá gì!
 
Thị Lộ quỳ xuống nghiêng mình thi lễ:

            Quân Tử ước nguyền câu sum hợp

            Thuyền quyên quyết trọn chữ ân tình
 

Hai người cùng dìu nhau chào khán giả – màn từ từ hạ!

                                 HẾT

                     Viết xong ngày 26 tháng 12 năm 2017
                                    letamanh

Leave a Reply