Thơ Ngày Quốc Hận

GỞI LỜI TÂM SỰ
 Võ Thúy Ba
Nơi đất khách lòng  buồn hiu hắt
Nhớ về quê cha xa cách muôn trùng
Tình quê hương ấp ủ mãi bên lòng
Chim lìa tổ lạc loài đôi cánh mỏi
 Bạn hỏi ta- nhớ quê hương   khắc khoải


Sao lại đành tâm rời bỏ ra đi
Xa thật xa sao chẳng luyến lưu gì
Mái nhà xưa, lũy tre xanh quê mẹ
Ta hỏi bạn – qua  bốn mươi năm  lẻ
Đáy bùn lầy đã rõ mặt nhau chưa
Ai thật tâm ai gian dối lọc lừa
Ai chính nghĩa ai gian tà phỉnh gạt
Ai nhân danh vì nước non dân tộc
Đem lửa binh gieo rắt khắp non sông
Hao  tốn máu xương con Lạc cháu Hồng
Gây hận thù giữa anh em Nam Bắc
 Bốn mươi năm nhịp Hiền Lương đã bắt
Cùng bọc trăm con của Mẹ Âu Cơ
Sông vô hình vẫn ngăn cách đôi bờ
Tôi dân “ngụy”, anh là con cháu “bác”
Bạn có buồn khi Sài Gòn mang tên khác
Đường xưa tên Trưng, Triệu ,Lý, Lê, Trần
Và Nguyễn Huệ lừng danh chống ngoại xâm
Bị gắn tên người – buôn dân bán nước
Ôi ! Thương quá dải giang sơn gấm vóc
Thương giống Tiên Rồng sắp bị vong nô
Dẫu mai nầy ta ở tận đáy mồ
Vẫn réo gọi Việt Nam – Việt   Nam… bất diệt !
 
Võ Thúy Ba

Leave a Reply