thơ – TƯỞNG NIỆM THÁNG 3/75 – Tỉnh Lộ 7

Tháng ba bảy lăm tôi rời tỉnh nhỏ
Trên Tỉnh lộ 7  bỏ phế lâu năm
  Lệnh rời Cao Nguyên sao quá oái oăm
Khiến dân chúng tiêu tan cơ nghiệp

Dẫu trắng tay bỏ đi không nuối tiếc
Kẻ Honda, người đi bộ, xe ngựa, xe bò
Vượt làn mưa pháo đạn nhỏ , đạn to
Của “anh em” cùng màu da , tiếng nói
Tiếng súng gầm vang, còi xe thúc hối


Xác trẻ, già ngã gục giữa rừng hoang
Tiếng rên la lẫn tiếng thét kinh hoàng
Bên kia suối những xác người rời rã
Tiếng khóc trẻ thơ trong cơn đói lả
Đôi mắt thẩn thờ bên xác mẹ cong queo
Trúng đạn chiều qua khi vội qua đèo
Tử khí ngất trời “anh mừng chiến thắng “
Đã bỏ chạy sao “anh” còn đuổi bắn ?
Vào đoàn người lếch thếch, lang thang
Ai hay chăng cảnh địa ngục trần gian
Hãy cho tôi biết- dù muôn vàn nguy hiểm
Lưỡi hái tử thần đang chờ thời điểm
Sao người dân vẫn cố vượt vòng vây ?
Theo lính Cộng Hòa chẳng sợ gian nguy ?
” Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ ”
Bầu bí chung giàn nở hoa xanh đỏ
Cùng giống Lạc Hồng sao nỡ giết nhau ?
Ai gây nên cảnh bể dâu ?
Trẻ thơ vô tội trắng đầu khăn tang
Nồi da xáo thịt- tương tàn
Ai làm hoen ố sử vàng lưu danh ?
Ai quân tráo trở, gian manh ?
Lê dân kinh hãi –non xanh tủi hờn.

VÕ THÚY BA

Leave a Reply