Nhớ Trương Thế Phiệt


Viết cho anh tôi Quân Mạc Vấn
Em viết những áng thơ
Gửi theo gió
Biết về đâu
Như lá cuối phương trời

Thơ của em
Khô như lá của rừng
Rơi rụng xuống dòng sông xanh lạnh ngắt
Thơ của em tím như chiều sắp tắt
Có ngàn mây giăng mắc những ngày thơ
Thơ của thơ, thơ của ngày xưa
Anh không buồn giữ nữa!
Ngày đi học xa chắc anh còn nhớ
Nhưng bây giờ anh nhớ để mà chi!
Lá rừng khô theo dòng sông ra đi
Xa hút quá biển trời nơi anh đó
Chiếc lá nhỏ quên rằng mình có lỗi
Mang ra khơi vị héo hắt của rừng
Biết làm sao khi lá chẳng còn xanh
Để vị ngọt dòng sông về mặn biển
Thương làm sao đời anh dư vị đắng
Mong quê hương về gọi cửa bao lần!
Oklahoma Tháng 12 năm 2015
Trương Trường Giang
Nhớ Tiếc
Viết cho anh tôi Quân Mạc Vấn
Mỗi độ thu về với gió đông
Trầm hương! Anh ấy có buồn không?
Vẳng nghe ai đó cùng chăn gối
Thương những lời, đau nghĩa vợ chồng!
Đã quá nửa đời quen đớn đau
Mà sao thao thức suốt canh thâu
Biết ai chỉ vẽ cho em bắt
Nối giữa âm dương một chiếc cầu
Em nhớ ngày xưa mình ấu thơ
Chia phe ném đất dưới trăng mờ
Mùa hè vỡ đất miền quê mẹ
Hãy nói gì đi chiếc ảnh thờ!
Hoài bảo bây giờ anh để đâu?
Có mang theo với dưới tầng sâu
Lại giang xanh thẳm dòng dư lệ
Vòng tay nào ôm mọi nỗi sầu?
Cháu còn thơ dại chẳng biết chi
Lệ nhoà mếu máo hỏi Ba Me:
“Cớ sao ông Nội còn đi trốn?
Con gọi mà ông chẳng nói gì!”
Có một người em mải gọi tên
Thẫn thờ ra đứng giữa trời đêm
Trách mãi hư vô đầy khắc nghiệt
Bẻ cây đan quế giữa cung thiềm
Hai người chị gái đứng buồn thiu
Mỏi ngóng trông anh những buổi chiều
Giận muối vô tình canh chẳng ngọt
Biển mặn nào xa vụt cánh diều
Mong một ngày mai mây rất xanh
Lần theo cánh hạc gió mong manh
Anh về thăm lại miền quê cũ
Nhớ đến em chơi kể ngọn ngành
San Jose, 23 Tháng 11 năm 2015
Trương Trường Giang

Leave a Reply