Buồn Ơi Cái Nước Việt Nam – Trần Trung Tá

Cứ ngồi mà ôm quá khứ, trăm năm nghĩ lại…ra gì? Một nước phân chia ba kỳ, nên chi lá cờ ba vệt!
Triệu triệu con người đã chết, mồ mã giờ còn bao nhiêu? Tài nguyên thì tiêu với điều! Hai chữ Tiêu – Điều:  Điềm gỡ!

Bốn ngàn năm dân cấy lúa, nồi cơm ba bữa sắn khoai. Mở mắt không thèm nhìn ai, cứ ngó mình thôi, trách móc!
Hèn gì mà lũ đế quốc không tới đây như kên kên! Hèn gì cái bọn đê hèn không giương cờ sao…nặng sạo!
Diễn văn dài ba trang báo, toàn lời nói láo huênh hoang! Làm Cách Mạng như làm tàng, đòi Đào Mả Vua, oai nhỉ!
Có người lại còn Chảnh Chọe, xưng mình Chánh Hiệu ba hoa, lập ra một Chính Phủ Ma kêu gào mọi người cứu nước
Kêu hoài vẫn không làm được, bây giờ trốn nhũi nơi đâu? Việt Nam và Mỹ không cầu, triệu triệu người về lũ lượt!
Làm Cách Mạng như làm “phượt”, chỉ khoe cà vạt bành tô, mở miệng chìa bộ răng hô giống y cái lũ Cộng Sản!
Một ngày trôi qua đã chán, trăm năm quá khứ lộn mèo! Điểm tựa: dân tộc đói nghèo, diễn văn tràng giang đại hải!
Mỗi người một Đảng, một Phái, hội hè ái hữu quanh năm, ngồi cùng một mâm cũng chửi, chẳng ai thèm ngửi mặt ai…
Chuyện Cách Mạng là chuyện dài khác nào Chuyện Xe Cán Chó. Mỗi ngày đọc tin Cáo Phó, buồn ơi cái nước Việt Nam !

Trần Trung Tá

Leave a Reply