Thơ Nguyễn Trọng Khiêm

NÓI VỚI THẰNG BẠN
Mày nhắn tao về thăm cố hương
Lòng tao bứt rứt mấy đêm trường
Lâu năm cách biệt, tao đâu phải
Là kẻ vô tình chẳng nhớ thương

Tao đã trở về thăm cố hương
Phi cơ vừa đáp xuống phi trường
Lo làm thủ tục ” đầu tiên ” đã
Mặt lũ hải quan…qủa khó thương
Hành lý đem về̀ có bấy nhiêu
Thế mà chúng nó bảo : sao nhiều
Buộc tao “đóng thuế “, không thì…tháo
Chán chết đi thôi…cũng ráng chiều !!!
Ở lại Sài Gòn chơi mấy hôm
Hít nhiều bụi, khói…khạc khô đờm
Ra đường chứng kiến điều kinh tởm
Cướp giật, chém đâm…qúa hãi hồn
Về đến nhà rồi mở mới hay
Va-li hành lý bị ra tay
Cố nhìn kỹ lưỡng : đâu tì vết ?
Đồ đạt thế mà không cánh bay !!!
Cơn tức chưa nguôi lại xãy ra
“Bò vàng khu vực” cứ lân la
Giả vờ “thăm hỏi” rồi xin đểu
Đóng góp dựng xây đất nước nhà
Thí mấy trăm “đô” chẳng đáng gì
Trong lòng bực bội bọn vô tri
Bà con bịn rịn nên không nỡ
Lâu lắm mới về, sao vội đi
Ở lại mấy tuần, đi đó đây
Gặp nhiều em bé thảm thương thay
Một bầy bươi rác, mò cua ốc
Bán số, xin ăn…, lớp đánh giày
Còn kia “góc nhỏ” bọn làm quan
Gác tía lầu son qúa rỡ ràng
Xe cộ, tàu bè…hàng tuyệt phẩm
Ghế ngồi chạm trổ, dát y vàng…
Và còn bữa tiệc chúng lai rai
Rắn chúa, rùa vàng…bào tử nai
Hải vị, sơn hào…thôi đủ thứ
Rượu Tây, rượu Mỹ…nốc mèm say

Gặp mày : có thể đây lần chót
Mày trách thì tao cũng chịu thôi
Về lại : khi nào quê đã thoát
Vuốt nanh qủy đỏ _ tự do rồi.

                                      ́́*          *
              *

Tao tin ngày ấy sẽ không xa
Mặt nạ cọng nô tuột rớt ra
Hiện rõ nguyên hình phường thảo khấu
Lòi ngay chân tướng bọn gian tà
Công hàm Mậu Tuất : Hoàng + Trường mất
Hội nghị Thành Đô : Hán, Chệt qua
Sôi sục lòng dân, cùng đứng dậy
Diệt loài bán nước _ quyết không tha.

                            11/9/15

 

               Nguyễn Trọng Khiêm

ĐÔI BÀN TAY VÀNG
Em có bàn tay đẹp tuyệt trần
Búp măng, cán viết…khó bì phân
Tảo tần hôm sớm… không than phận
Bươn chải đó đây… vẫn giữ thân
Gân cốt khẳng khiu…qua khốn khổ
Làn da nhăn nhúm…trải gian truân
Gia đình ấm áp : bàn tay ấy
Gẫm lại mà thương xót bội phần

                    25/7/15

 

       Nguyễn Trọng Khiêm

Viết riêng tặng hiền nội của tôi : Nguyễn Thị Ngọc; cùng qúy bà có con, chồng, cha, anh em bị cs bỏ tù sau khi chúng cưỡng chiếm MIỀN NAM.
XA RỒI TAM-QUAN DẤU YÊU
Nổi tiếng Tam Quan rợp bóng dừa
Nắng xuyên kẽ lá, rớt lưa thưa
Ga chiều tấp nập…còi tàu hụ
Đường phố mát lành…gió biển đưa
Thương qúa đổi thương : hình bóng cũ
Nhớ sao là nhớ : dáng người xưa
Tháng tư đen ấy trời dông bão !!!
Đổi chủ, thay dòng…cảnh xác xơ.

                   7/9/15

 

     Nguyễn Trọng Khiêm

GHI NHỚ MÃI ƠN NGƯỜI                 (Bài Xướng)
Ai vì trăm họ vượt trùng dương
Lê gót chân trên khắp nẽo đường
Cứu đất nước đâu sờn sóng gió
Giúp lê dân chẳng ngại mưa sương
Non sông phát triển…năm châu nể
Tổ quốc thăng hoa…bốn bể nhường
Vì nước vong thân : đời tưởng tiếc
Ngô gia sống mãi với quê hương.

          Nửa đêm 01/11/13

 

        Nguyễn Trọng Khiêm

TỘI ĐỒ DÂN TỘC

      (Bài Họa)

Xuống tàu thẳng tới đất tây dương
Phụ bếp kiếm ăn lúc bí đường
Chớ múa mỏ : “vì dân vượt sóng”
Đừng khua môi : “cứu nước dầm sương”
Lọc lừa, gian ác…ma thua chạy
Tráo trở, dâm ô…qủy bái nhường
Chân tướng chừ phơi bày rõ mặt
Tặc Hồ, cọng đảng bán quê hương.

                       03/11/13

 

           Nguyễn Trọng Khiêm

Leave a Reply