Nhận định của Vĩnh Tường!

HỌA DIỆT VONG TRÊN LƯNG VÀ MÓN QUÀ ĐANG CHỜ TRƯỚC CỬA

Tác giả: Vĩnh Tường

Hôm nay nhân ngày lễ Độc Lập lần thứ 239 của Hoa kỳ (4-7-2015), khắp nơi người ta đang nô nức vui mừng chào đón, kỷ niệm ngày trọng đại của toàn dân, của đất nước.

Đây là ngày gia đình hay cá nhân người Mỹ không kể nguồn gốc, tôn giáo đảng phái nào cũng đều vui mừng chào đón với những buổi tiệc, picnics, barbecues…, cùng xem pháo bông và nghe những bài nhạc yêu nước. Một ngày sinh hoạt biểu hiện tầm quan trọng to lớn của truyền thống tự do chính trị. Nhiều người treo cờ quốc gia trước nhà, trước cao ốc và cũng có người vui say và không treo gì cả.  Người ta gặp nhau chào nhau bằng tâm tình cỡi mở, thân thiện vui tươi tự nhiên trong niềm vui chung mà trong lòng tôi cũng chan chứa như đang tận hưởng một phúc báu. Nhưng thoáng chốc trong tôi bỗng hiện lên tâm tư trắc ẩn làm cho niềm vui không hoàn toàn trọn vẹn. Nữa rồi, tôi lại nghĩ đến Việt nam! nghĩ về những khổ đau, mất mát của dân mình và cùng lúc trí tôi cũng chợt nghĩ đến món quà, một món quà, phải nói là một phúc báu có thể thay đổi vận mệnh đen tối đang chờ họ ở trước cửa chứ không phải họ đang chờ vì nó đang sừng sửng, to lớn, chói lọi trước mắt!
Nói đến khổ đau, có nổi khổ đau nào cho bằng một đời người đã bị lấy đi hơn sáu mươi năm  để làm thí nghiệm, chứng minh cho một học thuyết ngược với sự phát triển tự nhiên để rồi nhận kết quả mất trắng những gì thiêng liêng nhất của con người. Một kết cục mà thế giới văn minh đã nhìn thấy nhân mà biết quả và từ chối hy sinh chẳng những vô bổ mà còn tàn phá gây thảm họa đau thương mất mát. Đau khổ hơn nữa là khi đã biết đó là “ảo tưởng”chẳng đi về đâu cả mà con người còn tiếp tục tự giam cầm trong học thuyết chưa tiêu hoá, đầy dẫy sai lầm, thiếu sót, trái khoáy về con người cho đến tàn rụi, tan tác nhân văn. Học thuyết quả thật hấp dẫn khiến con người mê lầm tự trói, không lối thoát. Cũng vì thế mà vận mệnh của đất nước và dân tộc Việt nam đang ở tận cùng đất đen. Còn các dân tộc khác, ngay khi ý thức được học thuyết, chủ nghĩa sai lầm, họ liền vứt đi không thương tiếc và chạy đua, học tập theo các nước thật sự tự do dân chủ để dân tộc họ sống hòa nhịp văn minh cùng cộng đồng thế giới. “Không đâu. !” Dĩ nhiên những người nhờ cơ hội đục nước béo cò ở một xã hội mất hết kỹ cương giềng mối nhân đạo hoặc ăn theo những kẻ nắm quyền thế mà khá giả, giàu có sẽ trả lời như thế. Đó cũng là một trong những hiện tượng tự nhiên ắt có về con người trong xã hội ấy. Chẳng trách tại sao họ vô cảm, không có tình yêu dân tộc, tình yêu quê hương, họ không đồng cảm với bao nhiêu triệu người không đủ cơn ăn, áo mặc đã và đang bị đàn áp khắp nơi trên đất nước, hoặc cho dù đất nước có mất đi cũng chẳng ăn nhập gì đến họ. Có điều họ đã quên rằng cứ theo cái đà mục nát của một xã hội đang có hội chứng rối loạn nhân căn và họa mất nước đang ở trên lưng, lấy gì để bảo đảm rằng trong tương lai con cháu và ngay trong đời họ những của phù du, bọt bèo bất chính ấy sẽ không bỗng chốc ra đi. Ngày nay vận mệnh đen tối của đất nước và dân tộc là một sự thật dám thách thức những kẻ ngụy biện tài ba toan đứng ra biện hộ.
Những kẻ còn chút tình yêu, không cần mở to đôi mắt cũng thấy hiện tình đất nước Việt nam bi đát đến cỡ nào.  Con người và xã hội, kinh tế và chính trị, văn hóa và giáo dục, y tế và dân sinh tất cả là một mớ giá trị hổ lốn do những mảnh vỡ vụn của mỗi ngành trộn lẫn với nhau trong một cái khuôn đúc xã hội chủ nghĩa tồi tàn và chật hẹp và băng hoại.
Hãy xem quan chức miệng bô bô đại diện cho dân, vì dân nhưng thật ra chỉ vì cá nhân đua nhau mua chức chạy quyền từ cấp nhỏ nhất, nhân viên công an, cán bộ địa phương đến thượng tầng kiến trúc của guồng máy cai trị. Kẻ trên hiếp kẻ dưới, kè kè theo cán bộ là đám dân cò mồi, tay sai, dẫn đường cùng nhau xâu xé chia nhau mồ hôi của dân lành thấp cổ bé miệng, tay lấm chân bùn ở bậc thang thấp hơn cho đến bậc tận cùng của xã hội. Phải công nhận rằng cộng sản đã thật sự thành công trong việc bần cùng hóa và chia rẽ để cai trị. Sự trấn áp, khủng bố, đe dọa từng giờ từng ngày của đảng cộng sản đã thật sự gieo được nỗi sợ hãi trong lòng, khiến cả 80-90 triệu người “gọi dạ bảo vâng” không dám một lời than oán! Mấy mươi năm bị tước đi cái quyền tự do tư tưởng, tự do nói thật, quyền suy luận, quyền phê phán, người dân chỉ phải nhất mực làm theo – sai đúng có đảng lo! Nhưng sự thành công ấy đã dẫn đến hậu quả thế nào mới là điều đáng nói. Quyền lực nằm trọn trong tay một nhóm người, đất nước nằm gọn trong tay độc đảng như chủ nhân ông, hỏi làm sao không có bạo quyền? Không ai ngạc nhiên gì với những hậu quả của bệnh “xã hội chủ nghĩa” đang đến hồi phát tán.  Nạn gia đình đại gia, nạn kiêu binh đã lên đến đỉnh cao, người dân gọi công an là những hung thần ngày đêm rập rình khắp các nẽo đường. Thay vì đúng danh nghĩa “nhân dân” là bảo vệ người dân nhưng họ thật sự là con cưng của đảng, nhiệm vụ chính của họ là bảo vệ đảng với “quyết tâm còn đảng còn mình” cho nên họ thẳng tay bắt bớ, giam cầm, đàn áp, tra tấn người dân khắp nơi mà không phải lo gánh tội gì. Sống bằng tiền mô hôi đóng thuế của dân, làm giàu bằng những kẻ hở từ bản chất chế độ để dành cho họ nhưng an toàn trong cuộc sống thì người dân tự “biết điều” với “tập quán” hối lộ, đút nhét, luồn lách, tránh né.  Đời sống người dân thật bất an, khổ sở với những điều luật mơ hồ. Tương giao nhân loại tồi tệ đến mức tệ nạn xã hội, gian manh, thô lỗ, tục tằn không biết ngượng, nạn máu lạnh, đâm chém nhau trộm cướp khắp nơi kể cả trong trường học. Con người chỉ còn biết chạy đông chạy tây khéo luồn lách, mánh mung vượt lẽ công bằng, đóng cửa lương tri, làm sao để có ăn có mặc, hoặc khá hơn là để có nhiều tiền, có nhà cao cửa rộng, có xe cộ, có thêm quyền thế, có người hầu vân vân để thoả mãn những đòi hỏi vật chất và chỉ có thế thôi – ngoài ra không còn gì nữa. Chân – Thiện – Mỹ là những từ xa lạ, ngạc nhiên trong cả những người có ăn học bỡi nó không còn chỗ đứng trong đời sống xã hội như thế. Những giá trị tinh thần trở thành món xa xỉ. Trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội, sự thật, lương tri và nhân đạo được thay bằng dối trá tuyên truyền, mị dân,  bị chôn vùi hay phải tránh đường cho nhu cầu bức thiết của sự sống còn của cơ thể. Nhân phẩm và tình yêu được thay bằng mánh mung đen tối, những chèn ép, bắt nạt, cướp nhà, cướp đất, móc ngoặc công quỹ, rút tiả ngoại viện dành cho người nghèo hay buôn bán đất đai, bưng biền… Còn luật lệ ư? Làm ra luật và thi hành rốt cuộc cũng thuộc quyền độc tôn đảng trị mà thôi. Như dân quê thường nói nôm na: “Bùa mình vẽ mình đeo”, ở đây muốn luật thì có luật và thật là ngây ngô khi có oan khiên mà kêu cầu hay kiện lên cha đẻ của chính người ăn hiếp mình: “Hãy cứu tôi với!” Người dân không nói gì không có nghĩa là không biết gì cả. Đảng và nhà cầm quyền cứ thế mà làm không ai kiện hoặc có kiện thì cũng  chẳng được gì, lâu dần thành tập quán, thành phong cách của kẻ cầm quyền trong xã hội xã hội chủ nghĩa, mặc cho oan khiên than oán ngút trời.
Cán bộ cộng sản là những người giàu nức đố đổ vách có cả tài sản đồ sộ ở trong và ngoài nước, đặc biệt là ở những nước tự do tư bản – nơi mà họ tuyên truyền rằng “tư bản giãy chết” – để phòng khi sụp đổ. Thật là nghịch lý và lố bịch khi hàng ngày họ ra rả tuyên truyền nhét vào tai người dân rằng họ là người đúng về phía công nông vô sản và “tư bản đang giãy chết”. Bằng đồng lương không đủ một bữa nhậu mà họ được giàu có như thế sao? Của cải ấy ở đâu mà có nếu không từ sự bất nhân, bất nghĩa? Lão Tử có nói: “Trên mà không chính thì dưới có chính cũng thành ngụy, người lành cũng biến thành kẻ gian tà.” Căn bệnh tham nhũng, hối lộ ở xã hội cộng sản mà bài trừ được sao? Hối lộ, tham nhũng ở các nước dù đang còn nghèo mà có tự do dĩ nhiên là có nhưng chỉ là những trường hợp cá biệt rải rác chứ không thành tập quán sâu dày vì người ta coi TƯ HỮU là điều tự nhiên, không ai đe dọa đến mức phải coi đó là sự sống còn. Anh CÓ CỦA tôi CÓ CỦA, mọi người đều tự do CÓ CỦA. Ngược lại, ở xã hội cộng sản thì hoằn toàn khác. Không thể phân tích hết trong phạm vi một trang giấy nhưng có thể hiểu từ căn bản biến dịch của sự vật “Vật cùng tắc biến, vật cực tắc phản”. Cộng sản và tư sản là hai mặt trái phải không tách rời nhau. Cộng sản chủ trương toan tước đoạt, chối bỏ quyền TƯ HỮU, cái mà không thể nào làm được chỉ bỡi vì là con người. TƯ HỮU không phải là cái vỏ bên ngoài có thể dễ dàng bóc đi mà nó tự bên trong như máu như thịt. Một điều tự nhiên ai cũng biết đứa trẻ lên 9, 10 tháng đã biết giành giữ thức ăn hoặc những gì ta đã đưa cho nó. Nó sẽ khóc la khi ta giật lấy. Khi sợ ta lấy thức ăn, một con thú sẽ nhe nanh múa vuốt gầm gừ hoặc có loài còn đem dấu kỹ thức ăn để dành cho bữa sau. Càng từ chối, càng triệt tiêu thì TỰ DO TƯ HỮU thì sự CÓ CỦA càng trở nên vô cùng quan trọng. Hơn ai hết người cộng sản hiểu chủ trương của đảng họ là “vô sản hoá”, bóp nghẹt hầu bao để có sức mạnh đoàn kết do đói nghèo mà cùng tập trung “đấu tranh” đánh đổ tư sản, tức là tước của cải cho nên hơn ai hết, chính họ càng xem CỦA CẢI chiếm được vô cùng quan trọng, quan trọng như máu thịt. Lấy đi cái quyền TỰ DO TƯ HỮU ấy có khác nào cắt đi mạch máu hay lóc thịt, lột da. Họ càng muốn có thì càng sợ mất và càng lén lút kiếm tìm, giấu giếm thủ giữ. Điều đáng sợ, nguy hiểm của sự “tắc biến” nảy ra ở đây là nếu không có cơ hội thì làm cho có cơ hội. Kẻ có quyền bày vẽ nhiều công trình, kế hoạch phung phí để có kẻ hở tha hồ moi móc phục vụ cho túi tham, hoặc gây ách tắc, hù dọa, gây sợ hãi vô cớ trong các sinh hoạt của người dân để ngữa tay sau lưng chờ hái tiền của hối lộ. Từ đó xã hội này đẻ ra tầng lớp có mồi, trung gian chia nhau rúc rỉa người dân. Không dừng ở đó, lợi lộc từ quyền thế tiếp tục bít lấp lương tri, đẻ ra sự tranh giành chỗ đứng thành những cuộc chiến đen tối, bí hiểm, âm ỉ dễ thường đẫm máu và ghê rợn. Tệ nạn này ở quan trường trong chế độ quân chủ không thể nào sánh bằng. Ngày nay giữa thanh thiên bạch nhật, vào làm cán bộ công quyền là cơ hội để kiếm chác, làm giàu, ăn trên ngồi trước và hầu như  không còn kẻ “ngu khờ” nào vì tấm lòng, vì lý tưởng xả thân phục vụ cho hạnh phúc của người dân. Và việc mua quan bán chức dĩ nhiên lại kéo theo những hệ quả tối tăm không làm sao ngăn chặn được. Phía người dân vì đủ kiểu SỢ luôn đè nặng và bao quanh cuộc sống nên mặc nhiên họ bị ép buộc phải nịnh nọt, hối lộ, ngậm bồ hòn làm ngọt để được việc hay để có thêm chút không khí thở. Sinh hoạt xã hội mọi mặt cứ thế diễn ra hàng ngày, hàng tháng, hàng năm đến thành nếp sống, thành phong cách sống, thành tập tục dân gian trong chế độ cộng sản, chế độ xã hội chủ nghĩa mấy chục năm nay. Sau khi Liên xô và khối công sản đông Âu sụp đổ, Việt cộng thay đổi để người dân cảm thấy có chút tự do, nhưng mấy ai biết rằng đây là cách đã tính toán tinh vi đẩy con người vào chỗ thác loạn, mục ruỗng, phân hoá nhanh chóng, sau một thời gian dài đúc nặn chỉ để cho vừa một khuôn xã hội.  Cái thế “thiểu số có tỏ chức khống chế đại đa số vô tổ chức” càng giúp cho cộng sản tiếp tục ngồi trên lưng người dân dai dẵng hơn. Đến đây chắc chúng ta đã rõ chính thuyết duy vật, chính sách vô sản hoá, hành động khủng bố, bạo quyền, gieo rắc sợ hãi là bản chất của chủ nghĩa ngoại lai Marxism đã đẻ ra hậu quả một xã hội băng hoại, thối nát toàn diện từ y tế, văn hoá, giáo dục, kinh tế đến an sinh xã hội, từ vùng sâu xa hẻo lánh đến đô thị và nạn hối lộ, tham nhũng là căn bệnh trầm kha từ bản chất chứ không phải từ “thế lực thù địch” mơ hồ, bâng quơ nào cả. Chữa căn bệnh này có khác nào đi hái mặt trăng. Mặt trăng hay hỏa tinh người ta có thể đặt chân lên được nhưng căn bệnh xã hội chủ nghĩa không thần thánh nào chữa khỏi. Nếu sửa được thì thành trì Liên bang Sô Viết đã không tự sụp đổ ở ngay cái nôi của chủ thuyết ấy và tượng của các ông tổ đảng cộng sản đã không bị cần trục kéo xuống với tiếng hò reo mừng rỡ cùng bao nhiêu lời nguyền rủa của chính dân chúng được rèn đúc hơn nửa đời trong xã hội khắc nghiệt phi nhân ấy.
Lành thay, con người sẽ trở về với nhân bản, tương giao nhân loại, nhân phẩm và đạo đức làm người sẽ được phục hồi, xã hội sẽ tốt đẹp hơn, đất nước sẽ rộng đường phát triển, tiền đồ dân tộc sẽ chắc chắn sáng lạng hơn do hàng triệu con tim nô nức, hàng triệu khối óc sáng suốt, hàng nghìn nhân tài từ trong, ngoài nước cùng được tự do, cùng dấn thân đóng góp và đặc biệt là họa xâm lăng của Tàu cộng sẽ hoàn toàn bật rễ không tốn một viên đạn, một sinh mạng nào. Phúc báu – món quà vô giá đang chờ trước cửa cho Việt nam thân yêu. Món quà ấy chỉ mở được khi nào căn bệnh xã hội chủ nghĩa không còn. Căn bệnh trầm kha ấy chỉ tự tan biến theo sự sụp đổ hay sự giải thể chế độ cộng sản độc tài toàn trị và sự sợ hãi của người dân cũng tự tiêu tan. Đó chính là lúc món quà tự nó mở tung: Một chính thể mới ra đời – chính thể TỰ DO, DÂN CHỦ, ĐA ĐẢNG, TAM QUYỀN PHÂN LẬP với một hiến pháp mới lấy nhân quyền, giá trị con người, cuộc đời và hạnh phúc của quốc dân làm trọng. Người Việt nam, dân tộc Việt nam, tức khắc vươn lên tầm cao thời đại và đất nước Việt nam thân yêu sẽ lên đường trở về vị thế xứng danh một nước có nghìn năm văn vật!
Vĩnh Tường

Leave a Reply