Văn: Mỹ Hiệp

MƠ!

Tác Giả: Mỹ Hiệp

Hai vợ chồng Bác Hai đến Cali đã hai mươi năm, đây là lần đầu tiên Bác thấy khí hậu, thời tiết hơi lạ, tuần lễ nào cũng mưa, ông trời cứ lựa ngày cuối tuần tặng cho những trận dai dẳng. Đất nhão nhòe nhão nhẹt. Những chậu hoa cây kiểng mưa về không làm sao cho xuống đất được…. Đất đã thành bùn sình! Ngồi mãi trong nhà, nhìn bầu trời lúc nào cũng xám xịt, nắng hiu hiu, gió thổi không mạnh, nhưng cũng đủ làm hắt hơi nhảy mũi mỗi khi Bác bước ra vườn, Bác ước gì trời đừng mưa nữa, nắng gắt gao, mùa xuân đến thật nhanh…mùa đông mau lui…Ồ! thế là Bác đang mơ…

Mơ là ao ước, là mong muốn mà chưa có được. Đây là một phản ứng tâm sinh lý của con người. Chắc ai cũng đã từng nghe qua câu chuyện ngụ ngôn của nhà tư tưởng La Fontaine:

“Môt cô bé nhá nghèo làm công, cô Bê Rét đang đội một liễn sữa trên đầu mang ra chợ bán. Trên đường đi, cô tính toán, xây mộng, với tiền công bán sữa nầy cô sẽ mua một lô trứng gà, đem ấp sẽ nở ra cho cô một đàn gà con. Rồi bầy gà sẽ sinh sôi nẫy nở, bán gà, cô sẽ mua một bê con, nuôi nấng săn sóc bê con đến lúc lớn, cô tha hồ vắt sữa mang đi bán, cô không còn phải làm công cho ai nữa. Thích thú trước viễn ảnh tương lai, cô vui quá, nhảy cẫng lên và vấp chân té, làm đổ luôn liễn sữa trên đàu. Tôi nghiệp cô bé Bê Rét, giấc mộng tan thành mây khói”.

Có những ước mơ đời thường không thực hiện được nó trở thành một khát khao tìm ẩn và đi vào giấc ngủ. Câu chuyện nổi tiếng của Trung Hoa: Chuyện kể rằng một nho sinh trên đường về kinh ứng thí. Dọc đường đi ngang qua Trấn Nam Kha, gặp lúc tuyết đổ, đường đi không được, lạnh và đói, chàng đã xin tá túc trong am của một vị đạo sĩ. Thương tình vị đạo sĩ cho chàng sưởi ấm bên bếp lửa và bắt lên nồi cháo kê đãi khách. Chàng nho sinh trong lúc ngồi chờ cháo chín đã thiu thiu vào giấc ngủ, và giấc mơ đến với chàng. Chàng thấy mình thi đỗ Trạng nguyên, được vua yêu qúi, gả công chúa cho. Rồi uy quyền tột đỉnh, vua ban cho chức tể tướng. Không bao lâu, triều thần ganh ghét vu oan chàng dính vào âm mưu phản loạn, bị kết tôi tử hình. Trên đường đi đến pháp trường thọ án, chàng kinh hoàng thức giấc và thấy mình vẫn còn là nho sinh nghèo đang ngồi bên bếp lửa, bên cạnh vị đạo sĩ nhìn chàng nở nụ cười tinh quái và trên bếp nồi kê vẫn chưa chín.

“Giấc Nam Kha khéo bất bình
Bừng con mắt dậy thấy mình tay không!”

Giấc mơ, một phần nào cũng là bộ mặt cải trang của những ước mơ, những dồn nén tình cảm được giấu kín, cũng có thể là những ước mơ khởi dây trong đêm do nhu cầu thể xác, như đói bụng, buồn tiểu. Người đi ngủ lúc bụng đói, thường nằm mơ thấy được bạn mời dự tiệc, trẻ con buồn tiểu, nằm mơ thấy vào nhà cầu hay ở ngoài đồng…nên són ra cả quần. Tuy nhiên cũng có những trường hợp đặc biệt, một số người tâm   linh khác   thường, có khả năng
tiếp xúc với các giới cảnh khác. Họ có những giấc mộng tác động đến đời sống con người như một điềm báo trước. Như giấc mộng ‘voi trắng sáu ngà’ (Hoàng Hậu Ma Gia).

“Có ai nằm ngủ không mơ” câu nói ngay cửa miệng mọi người. Bà Hai lẩm nhẩm, con người mỗi ngày ngủ tám tiếng, tức là sống trong mơ một phần ba cuộc đời. Thế mà, lúc không ngủ còn mơ việc nọ việc kia nữa thì quả thật cuộc đời bà bị chi phối quá nhiều cho những ước mơ chăng!

Miên man đắm chìm trong suy nghĩ, bà Hai mơ ước con gái gọi phôn báo tin vui…Thình lình ông Hai cất tiếng ngâm:

“Bằng cách nầy hay cách khác,
Tôi đã kềm giữ đôi thùng nước,
Mong rằng chiếc đòn gánh dòn yếu kia sẽ không gãy.
Bất chợt, giây đứt thùng văng,
Không còn nước trong thùng,
Không còn trăng trong nước,
Tay tôi rỗng không chẳng có vật gì,
Tâm tôi rỗng không chẳng có vật gì”

– Bài thơ đâu ra mà hay quá vậy?

– Một đêm Ni cô Chiyono quảy đôi thùng xuống suối múc nước. Khi cô quảy nước trở về tu viện, cô vừa đi vừa ngắm ánh trăng soi rọi xuống mặt nước trong thùng. Bất thình lình đòn gánh gãy đôi, giây thùng đứt và thùng nước rơi, nước đổ ào ra đất, bóng trăng tan biến không còn.

– Một câu chuyện đời thường vẫn xảy ra quanh ta.

Ngày còn nhỏ nhà bà Hai có giếng, nhưng đến mùa hè thì cạn khô. Ban ngày bận buôn bán, chị bà phải đi gánh nước ban đêm. Bà cứ lẽo đẽo theo sau níu thùng nước của chị: ‘Chị ơi, có trăng trong thùng nước’. Nhưng gánh nước của chị bà không đứt giây nên mang được trăng về nhà, trút nước vào lu, đợi nước hết xao động, chị bà bảo: “ Trăng là bà tiên hiền dịu, kẻ giàu người nghèo, người lớn con nít đều được trăng ghé thăm. Ta hãy nói thì thầm những điều ước, Trăng sẽ giúp…!” Bà Hai tin vào lời nói của chị mình, cái gì cũng có chứ không phải không!

Cũng vì thế, bà Hai chỉ là người trần tục. Suy nghĩ hồi lâu, bà quay qua hỏi chồng:

– Anh có mơ gì không?

– Không, chỉ có bà hay mơ với mộng, mùa xuân thì mơ mùa hạ, trời nắng thì mơ trời mưa, riêng tôi thì nghĩ mọi việc rốt ráo chỉ là con số không, sống thật đơn giản, chấm dứt phiền nảo , thế là hết.

– Ủa! Sao anh không hỏi em mơ gì?

– Cần gì hỏi, tôi cũng biết em đang mong mưa thật lớn để làm bánh xèo. Bắng chứng là nồi bột đang ngâm. Hạnh phúc đó còn gì! Những cái thật trước mắt và trong vòng tay ta nên nắm giữ. Đừng bao giờ mộng du những chuyện xa vời ngoài tầm tay….!
Mỹ Hiệp

Leave a Reply