Hình Lại Giang Sinh Hoạt

Cuộc Đời Cho Mượn

Chúng tôi từ Châu Đốc, núi Sam đến Hà Nội băm sáu phố phường trong thời gian cho phép chỉ vỏn vẹn ba tuần kể cả thời gian trên máy bay khứ hồi. Ở trạm nào chúng tôi cũng phải gói ghém thật gọn và vội vã tiếp tục lên đường. Không giống như nhiều anh chị em về Việt nam để thưởng ngoạn danh lam thắng cảnh hay tung tiền mua vui. Đối với chúng tôi đây thật sự là một chuyến đi thăm. Chúng tôi về thăm nước non mình xưa có rừng vàng, biển bạc, ruộng đồng thẳng cánh cò bay; thăm đường sá, phố phường; thăm trường cháu con ta đang học xem người ta đang dạy chúng những gì; thăm người công nhân phố thị bon chen và thăm anh em nhà nông chân lấm tay bùn đang đếm tháng năm chồng chất đói nghèo.  Thời gian tuy ngắn, rất ngắn nhưng chúng tôi cũng có chút thu hoạch hy vọng có thể giúp gì cho những ai chưa từng về thăm Việt Nam.

Continue reading Cuộc Đời Cho Mượn

Màu Áo Em

(Song Ngữ Việt Anh)
Letamanh
Hắn ngồi im lặng trước ly bia đã cạn hai phần ba, đầu cuối về phía trước, miệng lặp đi lặp lại những câu gì không ai nghe rõ. Chỉ có một điều, người ta thấy Hắn luôn mỉm cười, thỉnh thoảng ngước nhìn ra ngoài đường như đang trông ngóng ai đó. Ðã mấy hôm rồi, Hắn đến đây, sau khi quan sát chung quanh, chọn một góc khuất để ngồi, gọi một chai bia Heineken, một bao thuốc ba số, thế thôi; rồi cứ vậy, Hắn ngồi từ sáng đến giữa trưa.
Continue reading Màu Áo Em

Lại Giang 20 Tuổi

Lại Giang Giáp Ngọ tuổi hai mươi,

Vẫn đứng hiên ngang giữa chợ đời.  

Mặc gió nghịch chiều, toan cản lối,

Thuyền đây thuận hướng, cứ ra khơi,

Đón thầy, gặp bạn, ngàn câu chúc,  

Nâng chén, cạn ly, vạn tiếng cười.    

Quản ngại chi, sông cuồng biển loạn,          

Đường ta đã vạch, lướt nhanh thôi!              

   S.Phạm

       Jan. 10,2014

 

Chú Mõ Làng

    Nối kết đồng môn thuở thiếu thời,        

   Lại Giang chừ, tuổi đã hai mươi.            

Ban biên tập, tóc không xanh nữa,            

Nhóm chủ trương, râu cũng bạc rồi,                  

Nhưng vẫn thổi kèn vang đất khách,          

Để mà mời bạn tới sân chơi.            

Vì trường, vì lớp, đâu suy tính,

Miễn được trao nhau những nụ cười!          

   S.Phạm

       Jan. 29,2014

 

 

 

Kịch: Náo Loạn Thiên Đình

 

Hoàng thị NGỌC CẦM

Cửa phòng bật mở, Nguyên Châu ló đầu ra liền nghe giọng hoảng hốt của ông Xã :

–Trời ơi ,làm gì ở trong hơn một giờ đồng hồ đầu tóc rối tung mặt mầy phờ phạc thế kia ?

— Em ướm thử quần áo chọn một bộ thật ”tuyệt ” để hôm nào chúng ta đi xem kịch đó mà ! Đức lang quân của nàng đưa hai tay lên trời mà than : ối , xem kịch mà làm như đi thi hoa hậu …rồi cười nắc nẻ ra chiều châm chọc cái thói chưng diện cố hữu của vợ yêu; và chàng không quên nhắc khéo : Vở trường kịch 3 màn mất gần 3 tiếng trong tiết trời tháng chạp Cali còn lạnh không dễ chịu đâu em!
Continue reading Kịch: Náo Loạn Thiên Đình