Thơ NGUYỄN CÔNG LƯƠNG!

                                                        

GIA ĐÌNH LẠI GIANG
Nhận được hai bài thơ nói về quê hương Bồng Sơn – Lại Giang của CHS Nguyễn Công Lượng rất tình cảm và đầy nỗi trăn trở quê hương !

QUA LẠI GIANG
(Để tưởng nhớ bạn bè đã chết trong chiến tranh)

Dòng sông xanh chảy dật dờ,
Nhìn sông Lại nhớ những người năm xưa.
Hàng tre theo gió đong đưa,
Rặng dừa dáng đứng cũng vừa thướt tha.
Hoài Đức bến đậu đò nhà,
Bồng Sơn cổ độ trăng tà nghiêng nghiêng.
Hoài Xuân, Hoài Mỹ mấy miền,
Theo con nước chảy xuôi triền Hoài Hương.
Đây rồi An Giũ thân thương,
Thuyền neo sóng gợn làm vương tơ lòng.
Bến Ca Công đò bền bồng,
Về sông xuôi biển vào mông mênh trời.
Phố Bồng trăng sáng chơi vơi,
Đường xưa quán nhỏ rượu mời đủ say.
Bạn bè ? Ờ nhỉ đâu đây !
Hồn ơi ! thôi hãy theo mây về nguồn…

Nguyễn Công Lượng

VỀ THĂM HOÀI NHƠN

Tôi về thăm lại Hoài Nhơn,
Qua con phố nhỏ Bồng Sơn quê nghèo.
Quán buồn vì nỗi gieo neo,
Khách buồn vì nỗi niềm đau nước nhà.
Đâu còn cảnh đẹp phồn hoa,
Đâu còn dáng đứng kiêu sa mấy nàng.
Cửa An Giũ nắng hanh vàng,
Biển Tam Quan lại mơ màng dáng xuân.
Nhớ em qua mối tình chân,
Thương em câu nói ân cần trao duyên.
Anh về trong nỗi niềm riêng,
Nhớ cậu hát giọng chiêm quyên gọi bầy.
Bình Đê gió, Phủ Cũ mây,
Trăng Trung Lương sáng làm ngây ngất lòng.
Bên dòng sông Lại trời trong,
Tiếng thôn nữ hát chạnh lòng nước non.
Trăm năm một cuộc vuông tròn,
Dắt nhau qua những lối mòn chân quê.
Nhớ lời ước hẹn câu thề,
Đờn kêu xang, cống… lối về chông chênh.
Rưng rưng nhìn nắng bên thềm,
Thầm mơ hôn má em mềm như hoa.
Ngất ngây mùi áo bà ba,
Hương đồng cỏ nội trong ta nhạt nhòa.
Hoài Nhơn xưa đất gấm hoa,
Mà anh nhớ mãi như là nhớ em !

Nguyễn Công Lượng

Leave a Reply